Phút Đầu Gặp Em...
Truyện ngắn
Diễm Châu TNQG
Mấy bữa nay trời
sao nóng quá là nóng, mồ hôi đổ ra đầy lưng của tôi, ướt đẫm mảng áo phía sau,
chỉ v́ khu nhà xóm nầy bị cúp điện, và tôi đang ở Việt Nam, quê hương thân yêu
của Mẹ!
Nhưng dù trời có
nóng, tôi vẫn hứng thú núp sau thân cây nhăn, mắt theo dơi cô bé tóc nâu, có
cặp mắt to tṛn như bồ câu, đang chơi với con chó Chihuahua nhỏ xíu, lông màu
tro xám mà tôi vốn thích mầu nầy, ở ngay căn nhà kế cạnh...
Thấy đứng ŕnh
lâu quá cũng bất tiện, tôi giả vờ ngồi xuống gốc cây, tuyên bố với thằng Tửng
là đừng có làm phiền, để cho anh ngồi ... “thiền”! Nếu không nói thế, chẳng lẽ
lại huỵch toẹt ra là ... “anh ngồi đây để nghía con gái nhà người ta!” th́ mất
thể diện lẫn thanh danh...
Cô bé nầy trong
xóm, ở ngay ngôi nhà bên cạnh mà tôi chưa hề trông thấy cô lần nào, cũng không
nghe thằng Tửng, em con chú nhắc đến là
thế nào? V́ bao nhiêu cô gái đẹp, có duyên, nết na đằm thắm nhà chú quen biết,
th́ tôi và mẹ đều nghe “trân trọng giới thiệu” cả rồi... Cô bé nầy là ai?
Cái áo đầm mầu
vàng cô mặc rất đẹp, nếu không muốn nói là sang. Con chó cô đang giỡn với nó
cũng thuộc loại chó nhà giàu, nó nhỏ xíu có cái mơm chu ra, đầu như một quả
táo, mắt lộ to thật ngộ nghĩnh, y như cô chủ của nó.
Trước đây, tôi
không thích đi du lịch Việt Nam, và thường hay nói thế với mọi người. Nhưng lần
về thăm nầy, mẹ tôi cố t́nh nèo tôi đi cho bằng được, lư do là bà muốn mẹ con
tôi về thăm lại ông em ruột duy nhất của bố, cũng là bạn rất thân với bà thưở
c̣n đi học (và thân cả mấy đứa tôi sau nầy, nhất là thằng Tửng qua điện
thoại)... cho dù đám con của bà sinh ra tại Mỹ, không biết tí ti hay kỷ niệm
nào bên Việt Nam...
Chưa hết, bà lại
dám hồ hỡi, rất vui vẻ... không hối tiếc một mảy may v́ phải móc túi, bỏ tiền
mua vé máy bay khứ hồi cho tôi, tính ra cả ngàn bạc chứ không ít, để đi chuyến
bay của một hăng sang tại Đài Bắc, chưa kể đến chuyện bà lại c̣n hứa hẹn trước
mặt mấy đứa em, một cách rất là tỉnh bơ:
- Mẹ nói trước cho các con biết, là sẽ
thưởng cho anh Đăng một ngàn đô la như mẹ đă hứa là đứa nào học giỏi, ra trường
là mẹ cho... với lại để anh c̣n ... giựt le với thằng Tửng, và có tiền tiêu xài
khi về bên đó...
Trời ơi, một trăm
đối với mẹ đă là quá lớn, bây giờ dám cho tôi một ngàn lận, chỉ để ăn chơi tiêu
xài... Có trời mới hiểu nổi! Món quà quá hấp dẫn!
- Th́ con đă ra
trường, học hàng xong đàng ḥang th́ mẹ thưởng cho... sau nầy đi làm, có tiền
giàu rồi th́ muốn trả lại cho mẹ cũng được!
Mẹ nói với tôi
như thế... Nhưng tôi nghi quá, chuyện nầy thật là lạ! Bởi v́ tụi tôi rành về tính nết của mẹ lắm, ít khi
nào mẹ tiêu xài không tính toán, hồi nào tới giờ có bao giờ mua cho tôi cái ǵ
nhiều tiền đâu?, trừ sách học!
Nầy nhé, không
phải tôi nói oan cho mẹ... Áo quần của tụi tôi, toàn là được mẹ rinh về ở hiệu
may “nổi tiếng” K Mart, nơi “có con chim bay qua kêu chíp chíp”, lời của nhỏ
Hiền em tôi trêu chọc mẹ, hay cao cấp hơn một chút là hiệu Target. Giày dép th́
miễn bàn, có mà mang, không phải đi chân đất là quá tốt rồi!
- Bên Châu Phi người ta làm ǵ có giày
dép mà mang!
- Mẹ ơi... tụi con đang ở Mỹ là nước
giàu có nhất thế giới, chứ đâu phải Châu Phi...
Nhỏ Hiền hay lư
luận khi nghe mẹ “diễn thuyết”, để chọc mẹ thôi, chứ chẳng phải căi bướng đâu,
v́ nó rất là thương mẹ, đ̣i ở chung một pḥng với mẹ, cho dù mẹ đă dành cho cô
con cưng một pḥng riêng nho nhỏ, nhưng cô nàng cũng không ưng.
Trong nhà, chỉ
có hai đứa em nhỏ nhất là thích thú khi
mẹ mua đồ mới, không phản đối, không cần biết mua tại đâu, chợ trời cũng được,
miễn có đồ mới là vui rồi!!!! cũng v́
chúng nó chưa đến tuổi biết hàng hiệu là ǵ!
- “Ḿnh con nhà nghèo”!
Câu nói của mẹ
rót vào tai làm cho 4 đứa chúng tôi đôi khi thấy thương mẹ quá sức, và nhớ đến
công lao của mẹ đă săn sóc, lo lắng cho anh em chúng tôi nên người mà nghe theo
lời mẹ.
Một thân một
ḿnh giữa xă hội xa lạ với đàn con dại, tiếng Anh tiếng U cũng chập choạng...
Thế mà từ từ theo thời gian, mẹ cũng hội nhập với người ta, có được một quầy
hàng bán quà tặng trong mall của Mỹ, nuôi sống gia đ́nh năm người... cũng sắm được
một mái nhà nhỏ gọn gàng, với ba pḥng ngủ cho các con yên ấm cư ngụ.
Phía sau nhà mẹ
trồng rau thơm đủ loại, sở dĩ tôi biết v́ chúng tôi thích ăn gỏi cuốn, khi mẹ ở
trong bếp luộc thịt luộc bún, th́ tôi chỉ huy hai đứa nhỏ đi hái rau thơm. Tụi
nhỏ ngồi vặt rau húng nhủi, v́ chúng chỉ ăn được rau húng với xà lách quấn
chung cùng tôm thịt và bún, rồi chấm nước tương đen ăn phở, được mẹ pha thêm đường,
nước luộc thịt và chút tương ớt con gà, trên mặt rắc thật nhiều đậu phụng rang đâm
nhỏ, trông rất hấp dẫn...
Trong lúc chúng
vừa nghịch vừa tuốt lá húng, th́ tôi phải cắt tía tô, kinh giới, hẹ, và ít lá
chua. Thứ lá nầy Hiền rất thích ăn. Con gái thích đồ chua, con trai th́ không
thích, có lẽ nói ghét đúng hơn!
Buổi chiều, thường
thường mẹ về nhà sớm để nấu ăn cho các con, Hiền và cô bạn học người Mỹ dù tuổi
c̣n nhỏ, nhưng vóc dáng to lớn, sau giờ học hay đi thẳng ra đó trông hàng cho
mẹ, khi hết giờ th́ dọn dẹp sơ và khóa cửa ki ốt lại, rồi cùng cô bạn học về nhà
ăn cơm. Bạn của Hiền rất thích ăn đồ Việt và cũng ở gần nhà.
Bố tôi đă mất
khi mẹ vừa sanh đứa con Út v́ bị tai nạn xe cộ. Do đó, mẹ con chúng tôi phải tự
lực tự cường.
Tôi lớn nhất
trong nhà, rồi đến con Hiền, thằng Nhân, con Ái. Từ ngày biết suy nghĩ, dù mẹ
không có đầu óc giống như tuổi trẻ tụi tôi, nhưng anh em tôi biết thương mẹ và
thường hay làm mẹ vui ḷng, dù sự nghe lời đó, có khi chúng tôi hay bị bạn bè
diễu cợt đến khổ sở...
Lần về Việt Nam
nầy, Hiền phải ở nhà thay mẹ bán hàng và trông em đến một tháng. Nhờ con Jane,
bạn của Hiền phụ giúp một tay có trả lương, nên tôi và mẹ đi chơi không khó khăn
mấy...
- “ Để cho anh Đăng cưới vợ bên Việt
Nam cho mẹ yên chí anh không lấy người Mỹ”...
Th́ ra là như
vậy! Tôi c̣n trẻ, đâu có nghĩ ǵ đến chuyện vợ con bây giờ, mới ra trường c̣n
phải đi kiếm việc làm đă, khi nào hơn ba mươi tuổi hăy hay. Tôi nói với mẹ như
vậy. Nhưng mẹ tôi vẫn muốn tôi đi Việt Nam. Đi th́ đi, coi như phần thưởng mẹ
dành cho ḿnh.
Đang say sưa suy
nghĩ, tôi bỗng giật ḿnh khi nghe tiếng thằng Tửng sau lưng:
- Anh Đăng làm ǵ ở đây, sao không vào
nhà có máy lạnh cho mát...
- Ủa, có điện lại rồi à?
- Có rồi, em về th́ thấy có điện...
Tôi nheo mắt,
hất hàm qua nhà bên cạnh:
- Biết nhỏ đó là ai không? Tên là ǵ? Ở
đâu ra mà hổm giờ anh không thấy? Em có quen không?
Thằng Tửng nh́n
qua nhà bên kia, rồi cười lên hô hố:
- Chời ơi...làm ǵ mà anh hỏi dữ
dzậy??? Anh đi mút mùa lệ thủy như vậy làm sao mà em nói cho anh biết được...
Bộ anh khoái chị đó hả?
Thằng nầy coi bộ
hỏi thẳng thừng thiệt, làm cho tôi hơi nhột, nhưng tôi làm bộ lả giả:
- Th́ thấy hỏi chơi cho biết...
- Hỏi chơi thôi hả anh Đăng... em tưởng
anh hỏi thiệt th́ em mới trả lời, c̣n hỏi chơi th́ không cần phải biết tới...
Cái thằng quá
xá! Tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, th́ hắn tiếp:
- Mà anh muốn cái ǵ, thích th́ nói đại
cho rồi c̣n làm bộ!
Ơ hay! Thằng nầy
nói ẩu tả... coi vậy mà đúng! Tôi đành phải xuống nước:
- Sao mày ăn nói cái kiểu... Việt Nam
quá! Th́ mày từ từ cho tao tính chứ... chưa ǵ hỏi ào ào làm sao tao trả lời
sớm được...
- Có ǵ đâu mà khó... anh ở Mỹ mà dở
quá trời... nhát như cáy... thôi th́ em để cho anh tự làm quen đi, có ǵ khó cứ
hỏi em....
“Thằng vô
duyên...” trước khi biến, c̣n nói thêm: “Tên chị đó là Hiếu”. Được rồi, mi
không giúp th́ tự ta làm quen cũng được, cho mi sáng mắt ra...
Nghĩ vậy, tôi
cũng chưa biết cách nào mà làm quen với Hiếu cho ổn đây. Ở bên Mỹ dễ ợt, thấy
bạn gái th́ nói chuyện tỉnh bơ, c̣n bên đây sao ngượng quá, làm như có ǵ cách
biệt ở giữa ấy!
Qua một ngày rồi
mà Hiếu vẫn chưa biết đến có người hàng xóm chiêm ngưỡng..
“Nhà nàng ở cạnh
nhà ... chú tôi
Cách nhau cái
dậu mồng tơi xanh rờn...” (thơ Nguyễn Bính)
Hiếu cũng không
thèm nh́n qua nhà ông chú tôi một cái nào. Thỉnh thoảng ra sân chơi với chó.
Lâu lâu, nghe tiếng Hiếu cười ngặt nghẽo v́ con chó làm cho nhột. Nh́n con chó
và Hiếu trững giỡn với nhau, tôi nghĩ : “Mày có phước hơn tao”...
Thế rồi, khi nằm
trong giường chờ giấc ngủ đến, bỗng dưng tôi bật cười sung sướng khi nghĩ ra
cách ḿnh sẽ ăn trộm con chó của Hiếu. Cách làm quen nầy độc đáo lắm, v́ Hiếu
sẽ qua tận nhà chú tôi để làm quen với tôi, kiếm chó! Nghĩ là làm. Tôi rón rén
ḅ xuống giường. Thằng Tửng đă ngủ ngáy rồi, vẫn cố nhướng mắt lên:
- Anh Đăng đi đâu đó, cho em đi với...
Tôi gạt phắt:
- Ngủ đi, anh đi tiểu thôi mà....
Xuống bếp, nh́n
quanh quẩn, mở tủ lạnh kiểm soát, tôi thấy có một con gà luộc nằm trong đó.
H́nh như con gà nầy do thím tôi luộc sẵn để mai làm cháo gà sớm đây mà! Tôi tḥ
tay nắm lấy con gà, tay kia cầm cái đùi gà vặn bẻ nghe cái rốp, rồi giấu vào
trong túi áo, xong len lén mở nhẹ cửa hông, đi tới sát bên cạnh hàng rào, nhón
gót nh́n qua nhà Hiếu.
Đèn trong pḥng
khách đă tắt tối đen, nhưng có một pḥng vẫn c̣n đèn sáng. Tôi thầm hy vọng
Hiếu c̣n thức... Tự dưng, tôi chắc lưỡi như gọi chó một cách vô thức, trong lúc
hai tay th́ cột
sợi giây vô cái đùi gà... Đâu có lư nào họ cho con chó nhỏ như cái nắm tay ở
bên ngoài bao giờ... Coi bộ cũng khó thiệt!
Nhưng ơ ḱa,
h́nh như cửa sau nhà bếp của Hiếu có đèn bật sáng lên, và tôi thấy chị người
làm đang đưa rác ra sau hè đổ vào thùng lớn hơn. Cánh cửa bếp vẫn mở. Tôi chắc
chắc lưỡi lớn tiếng hơn một chút, và móc cái đùi gà ra, ném về phía cửa sau, hy
vọng mùi gà sẽ quyến rũ con chó nhỏ...
Thật là mừng hết
lớn khi tôi thấy bóng con chó xuất hiện ở cửa bếp. Tôi chắt thêm mấy tiếng to hơn
khi chị bếp vào trong, rồi lần tới chỗ sát gần nó nhất, giựt giựt cái đùi gà để
nhử chó.
Công nhận con
chó tinh thật. Nó chỉ ngần ngừ 1 giây rồi láu táu chạy theo cái đùi gà, cuối
cùng lọt vào tay tôi lúc nào không hay. Ôm con chó chiến thắng trong ḷng, tôi
thầm nghĩ: “ngày mai chủ nhân của mày phải qua năn nỉ tao, tao mới cho về”.
Quá mệt và vui
v́ chuyện bắt được con chó, khi trở về pḥng, tôi chỉ thả vội chú chó xuống đất
với cái đùi gà, rồi leo lên giường làm một giấc cho tới sáng... Ngủ chưa được
bao lâu, tôi hoảng hốt bật dậy khi nghe tiếng thằng Tửng hét ngược:
- Con quỉ... sao mầy vô đây được... đái
ướt hết áo của tao rồi!
Thấy tôi nh́n,
cu cậu phân bua:
- Cái áo mới của em nó đái dơ hết
rồi... con chó Bô Rí Tồ của chị Hiếu sao nó vô đây được vậy ḱa?
- Sao em biết nó là chó của Hiếu?
Mặt Tửng nghênh
lên:
- Sao không biết, cái ǵ mà em không
biết....
Rồi tự dưng nó
im lặng một chút, sau đó quay qua nh́n tôi với ánh mắt tinh qúai
- Ủa, mà anh bắt tù binh chi vậy? Phải
anh ăn trộm đùi gà trong tủ lạnh để dụ dỗ “gái tơ” ... ơ quên... “chó tơ” không?
Trời ơi, làm hồi sáng nầy, mẹ em thấy
con gà thành thương binh, cứ chửi em là: “đồ con nhà chết đói, thấy đồ ăn là
tối con mắt...”, làm em tức quá trời!
Nó đẩy vào vai
tôi:
- Đi xuống mà giải oan cho em đi...
Tôi cười giả lả,
và phải cho nó năm đồng đô la để bịt miệng, nó mới chịu im. Khi tôi đang ngồi ăn
cháo gà với con chó lẩn quẩn dưới chân gặm xương, th́ tiếng của Hiếu vang lên
trước cửa:
- Chào bác... Tửng ơi, em thấy con chó
của chị đâu không?
Tôi vội vàng
xách con chó chạy lên pḥng, tai vẫn nghe ngóng. Tiếng Tửng ấp úng:
- H́nh như là... có đó chị...
- Sao lại là h́nh như?
- Nếu em không lầm th́ nó đang chơi với
anh Đăng... anh Đăng của em thích chơi chó lắm!
Thằng khỉ, đúng
là nó cố t́nh “chơi chữ” tôi đây mà... chó đái vô áo có một chút mà thù dai
quá!
- Ủa, anh Đăng là ai?
- Là anh họ của em... mới bên Mỹ về...
- Phải cái ông hay ŕnh chị dưới gốc
cây nhăn không, con mắt ổng nh́n trừng trừng làm chị tưởng là ăn trộm chứ, hết
hồn hết vía à...
- Đúng ảnh rồi đó chị... mà anh Đăng
của em coi cũng đẹp trai, sao chị nỡ ḷng nào nói ảnh giống ăn trộm!
- À há... xin lỗi Tửng chị nói lộn...
Tôi cảm thấy được
vuốt ve khi nghe câu nầy. Im lặng 1 chút, Hiếu tiếp:
- Đúng ra th́ anh Đăng của em thật đặc
biệt, phải nói ảnh là... “thiền” Đăng mới đúng...
À, th́ ra nàng
ta đă thấy tôi ngồi “thiền” dưới gốc cây nhăn, vậy mà làm tỉnh, vẫn chơi đùa như
không biết ǵ... đúng là con gái ghê thật!
Lại im lặng, rồi
tiếng chân của hai người đi ra ngoài... Tôi nh́n qua rèm cửa sổ, thấy thằng
Tửng nhà ḿnh với nàng Hiếu đang cười toe toét, nghiêng ngửa, chẳng biết họ nói
về chuyện ǵ mà vui thế... Con chó Bô Rí Tồ đang chạy lon ton dưới chân Hiếu...
Đợi cho thằng
Tửng trở vô, nó vừa ló đầu vào pḥng, là tôi chụp điều tra ngay:
- Hiếu có nói ǵ anh với Tửng không?
- Th́ hồi năy trong nhà anh nghe rồi đó...
- Th́ khen anh biết thiền thôi chứ ǵ?
- Ai mà khen hồi nào?
Tôi ngạc nhiên:
- Không khen, vậy chứ là sao?
- Anh nầy ở Tây ở Mỹ ǵ mà quê quá,
chẳng biết ǵ hết... Chị Hiếu nói anh là “thằng điên” chứ khen hồi nào.... làm
em với chỉ cười quá trời!
Tôi vẫn chưa
hiểu:
- “Thằng điên”... nói hồi nào?
- Chứ... “ Thiền Đăng” không phải thằng điên th́ là ǵ?
- Ờ há...
Tôi “ờ há” một
cách lăng xẹt, như nghe chuyện của ai đó chứ không phải chuyện ḿnh. Nói xong
hai chữ đó, tôi mới thấy giận... giận Hiếu th́ ít mà giận thằng Tửng th́ nhiều!
Nó là em út trong nhà, không về phe anh th́ thôi, lại c̣n hùa với đối phương để
cười tôi nữa...
OK, cho cười, đă
thế th́ tôi không thèm ngó tới 2 cái mặt dễ ghét ấy... quên, ba cái mặt lận, v́
phải cộng thêm cả mặt của con chó!
Một tuần lặng lẽ
trôi qua. Mấy ngày đầu tôi không thèm nghĩ tới chuyện cũ, đi chơi thả dàn. Dành
giờ cho việc mua sắm quà cáp tặng mấy đứa em, cho cả bạn bè ḿnh nữa. Nhất là
CD, phim truyện... đủ thứ. Qua ngày thứ tư thấy nhớ nhớ, thiếu thiếu một cái
ǵ. Thỉnh thoảng ghé mắt qua rèm cửa, tôi cũng không c̣n thấy bóng dáng Hiếu
ngoài sân nô giỡn với chó như mọi khi.
Muốn hỏi thăm
thằng Tửng, nhưng tự ái đùng đùng nổi dậy vẫn c̣n đầy trong người, tôi đành
nuốt hận lặng im, nghe bứt rức khó chịu như kiến cắn!
Cách đây một
tiếng, nghe tiếng c̣i xe hơi từ ngoài cỗng lớn vẳng vào, tôi ghé mắt nh́n ra,
thấy Hiếu ăn mặc thật đẹp, như một “model” nước ngoài, đang tay xách nách mang
có vẻ đi xa. Tôi
hoảng hốt bật dậy, lo sợ nàng biến khỏi nơi đây khi tôi chưa được làm lành, nói
đúng hơn là làm quen, và tôi sẽ không bao giờ gặp lại Hiếu nữa...
Mẹ tôi đi chơi
với thím và các bạn cũ của mẹ vừa về đến, lên pḥng nh́n tôi:
- Sao, con thấy con gái bên Việt Nam đẹp
không?
Nghĩ tới mấy cô
mẹ giới thiệu, tôi định chê, nhưng khuôn mặt Hiếu chợt hiện lên xinh xắn, tôi
phải bấm bụng trả lời:
- Cũng đẹp đó mẹ.
- Thấy chưa, mẹ đă bảo mà... Con chịu
cô nào chưa?
Tôi ngần ngừ,
nói thật ư ḿnh:
- Thôi mẹ, quen cho vui chứ con sợ lấy
mấy cô bên nầy lắm... tụi bạn con nó nói là con gái Việt Nam lấy Việt Kiều v́
chỉ muốn đi Mỹ!
Mẹ trợn mắt:
- Đâu phải ai cũng vậy con! Đó chỉ là
người ta chỉ đồn đăi về mấy ông già hảo ngọt, mê đào nhí mới bị tụi nó lợi dụng
... chứ trai gái cùng tuổi có sự thương yêu th́ phải khác... với lại c̣n tùy
cách giáo dục của gia đ́nh họ nữa!
Mẹ nói xong, vội
bỏ xuống bếp v́ tiếng của thím đang gọi ơi ới... Buồn buồn, tôi lại bên cửa
nh́n xuống nhà Hiếu, bóng đáng người đâu rồi... tức cảnh sinh t́nh, tôi hát
nghêu ngao, tầm bậy tầm bạ cho đỡ buồn:
“ Từ Mỹ qua đây
tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi giây gai anh dắt con Bô Rí Tồ...”
Tôt cứ hát đi
hát lại vài lần câu nầy, th́ chợt nghe bên dưới vườn nhà ḿnh có tiếng cười ha
hả, nghe như tiếng của Hiếu. Lật đật vén màn nh́n xuống, tôi thấy quê ơi là quê
khi thằng Tửng và Hiếu đang nhe răng cười ngon lành ở đó... “Đúng là con gái
Việt Nam quá quắt!”... Ủa, mà rơ ràng tôi thấy Hiếu đi rồi mà sao nàng lại c̣n đứng
đây? Chưa kịp suy nghĩ tiếp th́ Tửng ló mặt vô:
- Xuống vườn chơi với tụi em anh Đăng.
Tôi c̣n giận nên
trả lời nhát gừng:
- Thôi đi... mấy người chê tui điên mà
chơi ǵ....
Tửng đang chưa
biết trả lời thế nào, th́ một giọng ngọt ngào cất lên:
- Em chỉ giỡn chơi cho vui thôi mà...
Xin lỗi anh nha... Anh đừng giận em nữa...
Tôi nghe như một
ḍng nước mát rót vào ḷng. Nụ cười và khuôn mặt Hiếu, nhất là đôi mắt long
lanh hiện ra làm cho tôi thoải mái ngay lập tức. Tôi cười:
- Chuyện nhỏ mà, không có ǵ hết!
- Vậy anh có muốn đi chơi với tụi em
chiều nay không? Em mời anh đi ăn tối với em và Tửng...
Đang ngần ngừ v́
sợ con gái Việt Nam khó hiểu, th́ thằng Tửng xía vô:
- Đi anh Đăng,
mai chị Hiếu về rồi...
- Về đâu?
- Th́ về Mỹ chứ đâu... chị ấy cũng
là... “Vịt Ḱu” như anh đó!
Tôi mở mắt lớn
nh́n Hiếu. Thảo nào cách ăn mặc và đồ dùng của Hiếu không giống con gái bên
nầy... Tôi cảm thấy thoải mái, tự nhiên như phong độ của ḿnh lúc c̣n bên Mỹ:
- OK, ḿnh đi... Hiếu cho anh số phôn
ḿnh liên lạc sau nha.
Hiếu nheo mắt
nh́n tôi gật đầu. Đây là ngày tôi cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất trong thời
gian “đi du lịch”, ngay trên quê hương “mẹ” của ḿnh.
Diễm Châu
TNQG
Bữa Tiệc Đêm Noel
Diem Chau TNQG
Mới đó mà ngày mai đă đến Noel rồi. Thảo đứng trong căn bếp nhỏ của ḿnh nh́n quanh, rồi đến bên tủ lạnh mở cửa từng trên ngăn đá nh́n vào, ngẫm nghĩ chẳng biết nấu cái ǵ đây cho buổi tiệc đêm mai Giáng Sinh được tổ chức tại nhà nàng, do mấy đứa em chỉ định, dù trong tủ đầy dẫy thịt cá tôm cua, thứ ǵ cũng có, kể cả Ice cream, thứ Thảo rất thích nhưng lại sợ v́ dễ mập.
Nhưng nhiều khi làm việc và nấu nướng đă quá nhiều, Thảo thấy đầu óc ḿnh mê muội đi, chẳng buồn suy nghĩ xem ḿnh phải nấu thứ ǵ cho bữa ăn sắp đến. Có khi để khỏi làm bếp, và thay đổi món ăn, Thảo chạy ra tiệm khuân về hai cái Pizza lớn, hay là ghé vào tiệm bán Hamburger mua cho mỗi người một phần, hoặc dẫn nhau ra tiệm cho nó khỏe.
Mà ra tiệm ăn th́ ngon lại khỏe thiệt, có nhiều món tha hồ lựa chọn, chỉ tội hao tốn hầu bao thôi. Lâu lâu làm một lần th́ được, làm hoài kiểu đó coi bộ khó kham nổi với cuộc sống b́nh thường như gia đ́nh nàng hiện nay. Nhưng... dù sao th́ sau khi đi ăn về, thế nào Thảo cũng thường hay bị khó chịu v́ bột ngọt hành, cho nên ngày hôm sau đâu lại vào đó, nghĩa là Thảo hết bế tắc v́ sự không biết nấu món ǵ ăn cho cả nhà.
Chị em Thảo định cư ở thành phố nầy đă được ba mươi năm rồi. Năm nào cũng thế, cứ mỗi lần có lễ lộc hay buổi tiệc vui nào đó, là tổ chức họp mặt, không nhà người này th́ người kia. Tổ chức ở nhà ai cũng thế, mỗi chị em bưng đến một hai món, để lên chiếc bàn dài được chưng bày đẹp đẽ, hoa lá xinh tươi và ... quá xá đồ ăn, món nào cũng ngon cũng hấp dẫn, tha hồ mà ăn, ăn xong người nào cũng hơi một chút hối hận, vỗ bụng than “ăn nhiều quá” sợ lên cân, rồi lại tự an ủi:
- Thôi ngày lễ ăn cho đă rồi “diet” sau...
Vậy đó, nhưng được cái chưa ai bị thân thể to quá khổ, vài người nh́n chỉ hơi đẫy đà tí thôi, c̣n có thể thon thả lại được... nếu thật sự muốn “ốm o gầy ṃn” cũng không khó lắm, chỉ việc nhịn ăn bớt và tập thể dục th́ cũng được.
Ngày mai Giáng Sinh, Thảo đă lỡ chơi ngon, tuyên bố với mấy đứa em rằng:
- Thôi, năm nay tụi bây khỏi nấu món ǵ, để chị bây bao thầu hết, cứ đi chơi cho khỏe khoắn, đừng có lo.
Không phải tự nhiên mà Thảo phán ra câu nầy, bởi nàng cũng thuộc loại làm biếng có cầu chứng. Cũng chỉ v́ mấy đứa em, chúng nó rủ nhau mướn cái xe Van lớn đi Las Vegas chơi vài ngày, trở về lại ngay đúng trước đêm “Noel” vài tiếng, c̣n giờ đâu mà sửa soạn nấu nướng...
Chúng nó chỉ lo việc đặt trước bánh “Buche De Noel” trong tiệm bánh Pháp hẳn hoi, ăn ngon mà không bị ngọt quá... cùng lo ba thứ nước uống, luôn cả rượu đỏ loại “xịn”, chữ của người trong nước thường dùng, có nghĩa là rượu ngon, là đủ rồi. C̣n đồ ăn th́ Thảo sẽ nấu.
Bây giờ Thảo mới thấy hối hận! Chẳng biết nấu cái ǵ đây. Hễ bày ra nấu th́ sẽ đứng từ sáng tới tối mà làm. Nhà Thảo th́ chắc chắn như đinh đóng cột rằng là ông chồng và mấy đứa con nàng không thích vào bếp. Nếu có bị ép buộc th́ càng làm cho Thảo bực ḿnh thêm, v́ mấy người đó toàn làm sai, cho Thảo càng thêm vướng víu và ngứa mắt, v́ phải sửa lại những thứ bị làm hư!
OK, thôi được rồi... ḿnh sẽ không nấu nhiều, chỉ làm hai món mà ngoài tiệm không có bán, hoặc họ làm không ngon thôi. Đó là nồi súp và gỏi. C̣n lại các món khác, “order” ở tiệm ăn, giao cho chồng con đi lấy về là dễ nhất.
Thảo ngồi xuống bàn , lấy cây bút viết những thức sẽ có trên bàn tiệc đêm Noel. Ngày xưa mẹ hay nấu cháo gà, gỏi gà là chính, ngoài ra c̣n những món linh tinh khác mà nàng không tài nào nhớ nổi.
Bên Việt Nam, không phải lúc nào cũng được ăn gà. Chỉ có dịp lễ lạc, trong nhà mới bắt gà làm thịt. Bên nầy gà là món ăn b́nh dân, như tôm tép ở quê hương ḿnh... Món cháo gà th́ làm quá dễ, ai nấu cũng được, bất cứ lúc nào, không đợi đến lễ tết mới được ăn... Bởi vậy cho ăn hai món đó, thế nào chúng nó cũng chọc nhau :
- Cha, hôm nay chị Thảo đăi món gà bây ơi... Con gà nó kêu chíp chíp!!!
“Chip” đây tức là rẻ tiền! Trời ạ!
Viết cái “menu” xuống trên một tờ giấy trắng, Thảo lẩm nhẩm đọc lại vài lần coi có cần bổ túc thêm ǵ không...
- Bánh Buche De Noel
- Gà nướng nhồi thịt & nấm hương (đặt ở nhà hàng)
- Bê thui – bánh tráng nướng – tương Cự Đà (đặt người ta làm)
- Bánh canh tôm cua
- Gỏi chân gà rút xương
- Bánh phồng tôm
- Chả gị tôm cua (mua ở tiệm)
- Bánh ḿ Pháp (chợ Mỹ)
Lát ghé chợ mua bột bánh canh, tôm cua th́ Thảo đă có làm sẵn vài kư, nêm nếm cho vừa ăn, chia ra từng bọc nhỏ, mỗi bao một kư, cất trong tủ đông đá. Khi nào cần th́ có ngay, đem ra xả tan đá là dùng được.
Món bánh canh nấu kiểu miền Trung nầy, các em Thảo rất thích ăn. Trong đêm lạnh lẽo, sau khi làm một chầu no nê, th́ tô bánh canh nhỏ sau cùng, bao giờ cũng làm cho ấm bụng hơn, trước khi chia tay ai về nhà nấy...
Gỏi chân gà th́ đến chợ Việt Nam, ở quầy đông lạnh mua hai vĩ chân gà rút xương là đủ. Ngoài ra phải có giặm thêm thịt gà và rau bắp chuối, rau bắp cải bào nhỏ , cũng không thể thiếu rau răm. Mùi vị của rau răm làm thơm nồng đĩa gỏi trông hấp dẫn hơn, bên trên có những miếng chân gà tươi vàng xé nhỏ đầy gân, ăn nghe sần sật, nước mắm chanh ớt tỏi đường chan lên trên, làm cho ai nh́n cũng thấy bắt mắt. Chưa ăn đă có cảm nghĩ là món nầy rất ngon.
Mà Thảo nổi tiếng trong nhà làm gỏi ngon. Bởi nàng biết cách làm màu sắc hài ḥa trên đĩa thức ăn, biết chọn những thứ ǵ trộn với thứ ǵ, khiến cho món ăn càng ngon hơn...
Bao nhiêu món đó thôi, là đă đủ mất th́ giờ nhiều rồi. Lại c̣n phải chiên bánh phồng tôm nữa. Bào rau bắp chuối ngâm trong nước chua xong, lại phải bào tiếp bắp cải, rồi hành tây... xong pha nguyên keo nước mắm tổ bố để dành trong tủ lạnh luôn... Thảo chịu khó lấy cái cối đá đâm tỏi và ớt cho nhuyễn, cách nầy ngon hơn là dùng máy xay nhỏ. Cũng như nếu làm nước mắm pha, th́ vắt chanh ngon hơn là trộn giấm! Nhưng... dùng giấm th́ đỡ mất công hơn!
Rau hành ng̣ cắt nhuyễn để trên bánh canh cũng phải có. Tánh Thảo cẩn thận lo trước đầy đủ hết mọi việc. Nàng không thích đến giờ ăn mà thiếu cái nầy, cái nọ lại phải chạy đi làm thêm, mất sướng!
Mấy món ăn khác th́ đă đặt trước ở nhà hàng, công việc nầy giao cho mấy đứa con Thảo phải giúp ba nó, tức là cha con cùng nhau lái xe đi chở về.
Vậy chứ hôm sau, khi bắt đầu vào bếp, loay hoay nấu nướng khoảng bốn tiếng, th́ mọi việc đều xong. Cũng v́ Thảo đă rửa rau, bóc hành .v.v... sửa soạn mọi thứ để làm trước, chỉ phải nấu lên thôi.
Mùi bánh tráng nướng thơm lừng trong không khí, những miếng bánh phồng tôm gịn rụm, nhẹ nhàng tan ra khi ngậm trong miệng, muỗng canh nêm nồi súp, nàng húp thử thấy đậm đà và ngọt ngào làm sao... Thảo thấy hài ḷng khi nêm nếm những món ḿnh vừa nấu xong. Coi như hôm nay tổ đăi, nấu món ǵ cũng ngon...
Trời sụp tối thật nhanh... Cha con nó chở nhau đi lấy đồ ăn chắc sắp về.
Thảo bưng b́nh 2 b́nh hoa hồng vừa được cắm hồi trưa, cách chưng hoa của nàng trong b́nh pha lê trắng hợp thời với lối cắm hoa bây giờ, họ không c̣n xài những b́nh cắm hoa cao nữa, mà cắm theo lối x̣e ra như cái nấm nhỏ trên bàn từng cụm... những cánh hoa hồng, trắng, phớt tím san sát chen nhau nở rộ trong b́nh thủy tinh rất dễ thương.
Ly, giấy, đĩa và muỗng nĩa để một bên, hộp bánh Buche De Noel sẽ để đầu kia, kế bên b́nh hoa, chính giữa là thức ăn... những cây nến trắng sẽ được đốt lên cho điệu nghệ thêm một chút, chứ ánh sáng của chùm những ngọn đèn pha lê trên trần nhà đă soi đủ sáng trong căn pḥng nầy. Ḷ sưởi vừa được vặn lên, lửa bám vào khúc củi đang nổ tí tách vui tai, thật là đầm ấm...
C̣n nữa, cái máy CD đang phát ra những ḍng nhạc Giáng Sinh nho nhỏ, nhẹ nhàng rất hợp thời hợp cảnh...
Tiếng máy xe ngừng trong sân, cha con đă lấy đồ ăn về. Mỗi người lễ mễ đi vào, tay xách nách mang, dù bận rộn công việc sửa soạn, nhưng ai nấy cũng thật là vui và háo hức chờ đợi khách đến.
Đêm đang nhẹ nhàng xuống. Ngoài trời bắt đầu sương bao phủ v́ nhà của Thảo ở trên đồi cao. Những ngọn đèn Noel nhấp nháy bên cửa sổ màu trắng làm căn pḥng sáng ḷa hơn, khi những chiếc xe hơi của mấy đứa em Thảo quẹo vào cổng...
“Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời se chữ đồng... Đêm nay Chúa giáng sinh chốn hang lừa...”
Những khuôn mặt thân yêu cận kề, bài hát thánh ca ngày xưa vẫn vang vọng như hàng năm... Thảo chợt nh́n lên cao, thầm cảm ơn Chúa Hài Đồng đă đến, ban ơn lành và t́nh thương cho nhân loại, và riêng cho gia đ́nh của ḿnh, như đêm nay...
Diem Chau TNQG
Một Chuyến “Giao Tranh”
Diễm Châu TNQG
LTG: Hai chữ “Giao Tranh” có thể khiến bạn lầm lẫn là đi
“đánh nhau”, nhưng không phải, đây chỉ là trùng hợp chữ nghĩa! “Giao Tranh” tức
là mang Tranh đi giao cho pḥng triễn lăm. Chuyến đi nầy hơi lo, bởi v́ cơn băo
Ike vừa hoành hành tại Houston, chỗ chúng tôi sẽ đem Tranh đến, dù rằng đă hoăn
lại một tuần lễ.
Mời các bạn thích du lịch, cũng như các vị ít có dịp chu du
thưởng lăm.
o o
o
Sáu giờ rưỡi sáng, tôi mắt nhắm mắt mở bước vào pḥng tắm.
Con trai tôi trước khi đi làm đă nhớ đánh thức mẹ dậy theo lời dặn. Hôm nay là
ngày chúng tôi lái xe qua Texas “giao tranh” cho người ta, để sửa soạn cho cuộc
triển lăm của họa sĩ ViVi sẽ diễn ra trong ṿng 3 tuần nữa.
Lần đi nầy, chúng tôi đă dời lại một tuần, lư do là bên
Housrton bị băo. Nghe nói đa số thành phố bị cúp điện, và thành phố Gaveston
gần đó th́ coi như hoang tàn đổ nát, hư hại 100%!
Không biết Houston có ảnh hưởng nặng không? Bạn bè bên đó có
người nói không sao, chỉ bay hàng rào, hay vài nhà bị bay chút nóc... Người th́
vô tư:
- Tụi nầy
nghỉ việc ở nhà ra chợ kiếm đồ về nhậu trong lúc chờ đợi!
Thôi th́ việc ǵ phải làm, cứ làm. Chần chờ rồi bận nầy nọ
lo không kịp cũng phiền!
Bảy rưỡi chúng tôi ra khỏi nhà. Tới hăng cho mướn xe Avis
đúng 8 giờ. Chỉ 5 phút sau là ViVi lái xe ra khỏi nơi đó. Muốn thủ tục nhanh
chóng, thường thường tôi hay đặt mướn xe trên mạng lưới điện toán trước.
Mỗi khi đi xa bằng xe hơi, dù là trong tiểu bang Cali, tôi
thường hay mướn xe. Đi xe mướn có lợi hơn đi xe của ḿnh, đó là lối suy nghĩ
của tôi, tại sao có lợi? tôi sẽ nói ở phần sau…
Trên trang Web, bạn tha
hồ lựa chọn, rất nhiều hăng cho mướn xe với điều lệ riêng. Tôi th́ cứ
hai hăng quen thuộc gần nhà, một hăng là Enterprice, hăng nầy chỉ cho chạy giới
hạn trong 3 tiểu bang là California, Arizona, và Nevada.
Hăng kia là Avis, muốn đi đâu cũng được, giá mắc hơn một
chút, muốn 1 way cũng có luôn. Cho nên mỗi lần xuyên bang hơi xa xa, như qua
miền Đông, lên Canada, về Texas… th́ tôi hay mướn xe của hăng Avis.
Những chiếc xe mướn thường là xe mới, không giới hạn chạy
bao nhiêu “miles”, xa hay gần, mà chỉ trả tiền bao nhiêu ngày muốn mướn. Lần
nầy tôi mướn 5 ngày. Hai ngày lái đi, hai ngày về, một ngày nghỉ xả hơi.
Về nhà, chất tranh lên xe là việc của ViVi. Phần tôi th́ lo
thức uống, trái cây, nước đá và những thứ linh tinh khác. Cần nhất là mấy cái
CD để nghe cho đỡ buồn ngủ trên đoạn đường dài.
Nhưng rồi khi lên xe, mới hay chiếc Cargo Van mướn lần này
lại không có máy hát CD. Cũng may là hai người thi nhau lái, nên đôi khi buồn
ngủ quá, th́ tôi lại hát vài bài theo lối “hài” mà Hoài Linh và Thúy Nga, Hồng
Đào thường hay hát! Ai nghe được chắc phải giật ḿnh, tỉnh ngủ!
Mười rưỡi sáng mới khởi hành, đi cho đến gần 12 giờ đêm (giờ
Houston, hơn Cali hai tiếng) mới đến thành phố El Paso. Thường thường, khi
ngang qua ranh giới của Arizona và sắp đến Texas, thỉnh thoảng gặp cơn băo cát
nổi lên là cũng trở ngại, v́ lệnh chính phủ bắt buộc bạn phải lái xe vào các
Exit hai bên xa lộ, không được chạy trong cơn băo.
Những khi băo cát nổi lên, trời đất trước mặt sẽ có một màu
vàng óng. Không gian là một màu vàng của cát, không thấy được những ǵ phiùa
trước. Khi ấy bạn sẽ cảm thấy đất trời bao la, vạn vật biến thái không kể xiết!
May thay, lần nầy thời tiết khá tốt, không có băo bụi… Nhưng
lại có phiền toái khác là chiếc xe chúng tôi mướn, nó ăn xăng một cách khủng
khiếp. Cứ mười lăm miles là một gallon. Đổ một b́nh đầy là một trăm đô, mới
chạy có một ngày đă tốn hết hơn hai trăm đồng xăng rồi! Điệu nầy tiền xăng coi
bộ khấm khá, vừa nghĩ vừa đau cái ruột!!
Xa lộ 10 không nhiều trạm xăng như xa lộ 5. Đôi khi tôi ngủ
gục, giật ḿnh tỉnh giấc th́ thấy b́nh xăng đă cạn. Tính tôi th́ hay lo xa, mà
họa sĩ nhà ta th́ cứ cắm đầu cắm cổ lái, chẳng để ư ǵ đến xăng nhớt, làm như
đây là nhiệm vụ của tôi không bằng! Thế là phải chạy vào những làng mạc tuốt
trong xa, cả mười, mười hai miles để mua xăng, v́ không muốn xe nằm ụ dọc
đường! Bị như vậy đến hai lần, có tức không cơ chứ! Mà cái b́nh xăng nầy không
nh́n th́ thôi, nh́n nó là thấy cạn! Cũng may tất cả những trạm xăng dọc đường
đều nhận “credit card”, không tăng giá khi trả bằng thẻ như trong thành phố ở
California.
Xe đă ăn xăng nhiều, mà khi chạy, bánh xe lại kêu lên những
tiếng ken két, làm như thiếu dầu nhớt, mặc dù là xe mới! khiến ḿnh cũng hơi
run, v́ chạy ban đêm!
Thêm một phiền toái khác là những con thiêu thân hai bên
đường quá nhiều, chúng nó cứ lao vào kiếng trước, khiến cả tấm kiếng bị mờ v́
đầy xác mấy “con điên” nầy, dùng gạt nước để làm sạch kiếng th́ lại không có
một miếng nước trong máy để “clean”! Thế là cái kiếng be bét không c̣n thấy
đường… May thay, trước mặt là trạm xăng, chúng tôi vào đó mua xăng, nhân tiện
lấy nước rửa kiếng!
Rốt cuộc cũng tới được khách sạn đúng 12 giờ khuya. Tôi định
bụng khi qua đến Houston, sẽ khiếu nại với hăng xe vụ nầy, mướn nhằm xe dổm!
V́ mệt nên chúng tôi đă ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm
sau, thức dậy lên đường lúc tám giờ. Khi đến thành phố San Antonio, chúng tôi
định ghé vào thăm, nhưng lại thấy mất công nên thôi.
Thành phố San Antonio đẹp nổi tiếng nhờ có khu shopping ngay
bên ḍng nước. Nhiều cửa hàng ăn trên thế giới quy tụ về đây. Có thuyền chở du
khách lướt trên ḍng sông để thưởng ngoạn vẻ đẹp hai bên đường. Trên thuyền
người lái đ̣ hướng dẫn cho khách biết lịch sử những nơi đi qua. Chúng tôi đă
thăm viếng nơi nầy vài lần. Lần sau hết là đi với Cha Văn, chánh xứ tại Austin,
TX, khi chúng tôi chở tượng Các Thánh Tử Đạo ViVi làm giao cho giáo xứ của Cha.
Từ Austin đi San
Antonio, khi qua một hang động nổi tiếng ở đây, Cha đă đưa chúng tôi ghé vào
thăm. Không biết có phải tên của cái hang nầy là “Gorman Cave” không, v́ Texas
có rất nhiều hang động, mà tôi nhớ ở phía trước hang có con Khủng Long màu xanh
cho người ta chụp h́nh.
Sau đó là màn đi ăn thịt ḅ Texas, nhất là ở các quán nổi
tiếng về Bíp Tết. Tôi nhớ lần đó cha Văn đăi chúng tôi v́ cha đă giới thiệu
vềTexas những món ngon vật lạ, nhất là món nầy. Cha kêu cho mỗi người 1 đĩa,
nh́n miếng bít tết thật to cháy vàng hai bên mà c̣n đỏ thịt bên trong, nh́n là
đă thấy hấp dẫn rồi, kèm theo đồ phụ tùng như khoai nướng, xà lách, bắp… như một cái mâm! Lần đó tôi ăn cố mà
cũng chỉ hết một nửa! Nhưng mà công
nhận thịt ḅ tươi, mềm, rất ngon.
Các bạn qua Texas, nhớ đi thăm các hang động, ăn thịt ḅ bít
tết, nếu trúng mùa có thể ăn Craw fish vào tháng tư. Thăm San Antonio, không
nên bỏ lỡ cơ hội khi đi ngang đây. Nơi nầy có ṭa nhà của một Hotel lớn (h́nh
như là Mariott hay Hilton?) mấy trăm pḥng, đă được di chuyển nguyên Building
từ địa điểm cũ qua chỗ mới, cách mấy con đường thật là tài t́nh.
Nhà văn Xuân Vũ ngày xưa từng cư ngụ và cũng mất đi tại
thành phố nầy. Hiện nay có vài họa sĩ cao niên thuộc trường Quốc Gia Mỹ Thuật
Sàig̣n, đang sinh sống nơi đây.
Xe từ từ lướt qua với sự luyến tiếc của tôi.
Tiếp tục hướng 10 East, chúng tôi thấy những tấm “sign” bằng
điện dọc đường, báo hiệu cho khách biết là Houston và Beaumont đang trong t́nh
trạng hư hại.
Thật ra th́ Houston không bị băo tàn phá nặng, ngoài một số
cao ốc ở ngay phố Houston bị gió thổi
văng hết cửa kính xuống đường, một số căn nhà trốc nóc và có những nơi chưa có
điện.
Khi chúng tôi đến nơi, đường xá rất sạch sẽ, nhưng một số
đèn lưu thông xe cộ từ North đến South vẫn chưa được sửa chữa, khiến cho xe bị
ứ đọng v́ phải chờ theo kiểu “4 way stop”, chỉ như vậy thôi.
Chúng tôi đến nhà họa sĩ Phạm Thông tạm trú hai đêm. Căn nhà
của người họa sĩ tài ba nầy tọa lạc trên một miếng đất thật rộng, khoảng 4 mẫu.
Sân trước nh́n thấy hồ và cỏ xanh mướt. Hai mẹ con con ngựa được họa sĩ tạc
thành, đang nối đuôi nhau đứng phía trước sân rất nghệ thuật. Gần cửa sát nhà, một con chó thật, giống như
là “Bull dog” đang ngồi nhe răng gừ gừ nh́n.
Họa sĩ điêu khắc gia Phạm Thông chính là người đă tạc bức
tượng Trần Hưng Đạo đứng chỉ tay xuống sông Sài G̣n, mà chúng ta thường hay
thấy trong các Video giới thiệu về “Ḥn Ngọc Viễn Đông” hiện nay. Ngoài ra, họa
sĩ c̣n là người tạc những bức tượng vượt biên, tượng Chiến Sĩ… dựng ngay tại
đường Bellaire, là con đường chính của người Việt tại Houston.
Nh́n căn biệt thự của họa sĩ Phạm Thông vẫn đẹp và nghệ
thuật, chúng tôi chẳng thấy tàn tích ǵ của cơn băo sót lại cả. Chỉ cái hồ bên
nhà, họa sĩ nói:
- Hồi xưa
trong hồ nầy hoa sen nở đầy rất đẹp, nhưng sau v́ phải dọn dẹp cực quá những
lần hoa tàn, nên tôi đă dẹp hết sen, không trồng nữa.
Rồi cười:
- May mà khu
nầy mới có điện lại hai ngày nay…
Sáng hôm sau, ra vườn họa sĩ cho biết dù không trồng sen,
nhưng bù lại, bên hồ vẫn c̣n hai cây liễu rũ dáng thơ mộng, một cây mới bị băo
đè xuống, nhưng đă được họa sĩ kéo lên. Trong hồ có cá, có ốc bưu. Chúng tôi
thấy trứng do ốc bưu đẻ rất nhiều màu hồng hồng, bám trên các cành cây nhô lên
từ hồ.
Hai con vịt trắng rất lớn, mới nh́n tưởng là con ngỗng, đang
ung dung thư thả cặp kè đi lại gần đó.
Ngoài ra c̣n có cả cây khế trồng trong một góc cạnh hồ, mới
ra hoa mà chưa có trái, trái rất ngọt!
Cũng lạ, cây khế cho trái ở hải ngoại thường là khế ngọt,
nhưng ở quê nhà th́ lại là khêá chua! Tôi nhớ ngày xưa nội trú ở Huế trường các
sơ áo đen gần bên nhà thờ Nguyễn Tri Phương có cây khế, trái ra nhiều chín
vàng, nhưng khi ăn th́ đứa nào đứa nấy mặt nhăn như khỉ, v́ trái khế quá chua,
phải chấm muối ớt mới nuốt nổi!
Khế bên Việt Nam thường hay dùng để nấu canh, để ăn với
chuối chát rau sống khi nhà làm món thịt luộc, tôm chua. Cũng có người quấn với
bánh tráng chấm mấm nêm ngon ơi à ngon… nhờ vị chua của khế.
C̣n bên đây th́ trái khế to, ăn ngọt và ngon, như một thứ
trái cây, chứ không dùng làm món để ăn chung với rau sống.
Tôi hỏi:
- Có bao giờ
ông ăn được mấy con ốc bưu trong hồ nhà ông chưa?
- Ăn hoài
chứ, nhưng mỗi lần ăn phải lội ra hồ mà bắt! Tụi nó sinh sản nhiều lắm.
Điều nầy th́ tôi có biết, v́ đọc sách nghe nói ốc bưu sinh
sản nhiều và quá nhanh, bên Việt Nam đôi khi chúng phá hoại cả cánh đồng lúa
của người dân!
Uống cà phê sữa đá xong, họa sĩ Phạm Thông đưa chúng tôi đến
Gallery Palette để giao tranh. Chúng tôi có lệ không ăn sáng, cho đến tận buổi
trưa chỉ ăn qua loa, buổi chiều là buổi ăn chính trong ngày.
Pḥng tranh Palette khá đẹp, tiêu chuẩn giống Mỹ, chỉ tiếc
là không ở ngay mặt đường, mà hơi khuất trong một góc cuả khu shopping. Ngày 10
tháng 10 /08 tới đây, ViVi sẽ có cuộc triển lăm tại nơi nầy trong ṿng 1 tháng.
Xong vụ “giao tranh”, tôi mới móc cái phôn “cù lần” của ḿnh
ra để gọi cho hăng xe khiếu nại. Sở dĩ tôi gọi cái phôn “cù lần” bởi v́ cái
phôn chiến của tôi đă bị rớt tỏm vào tô phở tái nạm khi c̣n bên Cali, mua cái
khác th́ quá mắc nên tôi xài lại cái phôn cũ, cũng tạm được, nhưng nghe hơi
không rơ!
Tôi nói những phiền toái của chiếc xe tôi mướn, và hăng đă
cho một chiếc xe câu đến ngay địa điểm tôi đang đứng, chở theo một xe khác để
đổi cho tôi, đồng thời chở chiêác xe phiền toái về. Đó, cái lợi mướn xe là như
vậy. Thật ra th́ chưa bao giờ tôi mướn xe mà lại gặp t́nh trạng như chiếc nầy.
Chiếc xe đổi ngon hơn chiếc cũ nhiều, có máy hát CD, có đồ
điều chỉnh ghế tự động và nhất là chạy 28 miles một gallon xăng. Thiệt là đỡ
quá, thấy đỡ lo một chút.
Trong lúc chờ đợi, chúng tôi ra phố gặp nhà văn tiến sĩ Trần
Hồng Văn, hiện tại (và từ lâu rồi) anh làm phó cho ông Giám Đốc sở Cảnh sát tại
Houston. Muốn gặp anh phải qua bao nhiêu lần kiểm soát, và có một ông cảnh sát
hộ tống vào tận văn pḥng! Anh Trần Hồng Văn lúc nào cũng từ tốn, lịch sự và
nguyên tắc… vậy mà anh thân với tụi tôi, nhóm nghệ sĩ phóng khoáng cũng lâu
rồi, cả gần hai chục năm nay.
Buổi tối hôm đó, tôi gặp nhóm “Tài Năng Văn Hóa” của ḿnh
sinh hoạt ngày xưa mời đi ăn tối. Nơi hẹn là một nhà hàng chuyên về ḅ bảy món
có tên Thiên Phú. Những khuôn mặt ca sĩ thân quen, coi nhau c̣n hơn chị em… như
Trọng Hải, Quốc Dũng, An Khang, Quốc Thông, Trúc Ly… bây giờ vẫn như xưa. Mặc
dù ai nấy có thay đổi về t́nh trạng gia đ́nh, tức là không c̣n độc thân nữa,
nhưng khuôn mặt th́ vẫn trẻ trung và duyên dáng.
Trọng Hải chững chạc ra bên cạnh vợ con, An Khang th́ tóc
dài rất nghệ sĩ, và Trúc Ly càng ngày càng xinh đẹp… bây giờ ai nấy đă có đôi
có cặp, và mỗi người có hai đứa con. Quốc Dũng th́ c̣n đi hát show rất nhiều,
v́ thế không muốn có “baby” . Quốc Thông cũng đă lập gia đ́nh có 1 bé…
Chúng tôi vừa ăn những con cá nướng, ăn ḅ bảy món, nhắc
chuyện sinh hoạt ngày xưa. Có vài ca sĩ trong nhóm tụi tôi bây giờ đi hát cho
trung tâm Asia, mở pḥng trà v.v…
Tôi nhớ măi ngày xưa ca sĩ Quốc Dũng đă từng nói với tôi:
- Em thích đi
hát, nhưng chỉ hát quanh Texas thôi, chứ em không muốn qua hẳn bên Cali để hát
ḥ, xa gia đ́nh.
Dũng đă và đang làm điều đó. Quốc Dũng đẹp trai, hiền và có
giọng hát tuyệt hay. Dũng ngồi bên tôi, nhắc cho cả bàn nghe:
- Chị Châu có
nhớ ngày đó chị nói với Dũng cái ǵ không?
- Nói ǵ?
- Chị nói là
: “nếu Dũng đi thi Ca Sĩ mà bị rớt, th́ đừng có nản, cứ liên lạc với chị để đi
hát, v́ Dũng ca rất hay.
May thay, lần thi đó Quốc Dũng đậu hạng nhất. Quả là thực
tài. Hồi xưa, khi tổ chức các cuộc thi tuyển lựa ca sĩ, tôi không bao giờ ngồi
vào bàn giám khảo, mà chỉ mời các nhạc sĩ tên tuổi chấm điểm, nhạc sĩ Song Ngọc
và Phó Quốc Thăng là thường xuyên nhất.
Dù không chấm điểm, nhưng trong những lần sinh hoạt tập dượt
với các thí sinh, tôi theo dơi các em thật kỹ, và biết ngay em nào ca khá hay
không, cũng như tính nết của từng em.
Tôi có may mắn là qui tụ được một nhóm các em thanh niên trẻ
nhiệt t́nh, yêu văn nghệ, và thương yêu bảo bọc nhau… Nhóm do tôi làm chị cả.
Chúng tôi đă sát vai nhau phục vụ cộng đồng tại Houston trong nhiều năm, với
ḷng chân thành đối với nhau, chưa bao giờ có sự giả dối trong nhóm…
Khi tôi v́ chuyện t́nh cảm cá nhân của ḿnh mà phải đi tiểu
bang xa, các em vẫn c̣n nơi đó. Nhưng dù cho xa cách, chúng tôi vẫn giữ liên
lạc, t́nh thân vẫn như xưa, bây giờ c̣n có thêm chồng, vợ, con cái.
Một lát sau, chúng tôi lại gặp nhóm các anh chị bên đài
Radio Saigon Houston băng tần 900AM bước vào, họ cũng t́nh cờ chọn nơi nầy ăn
tối. Anh chị Dương Phục - Thanh Thủy và các cộng sự, tôi thấy có cả anh Bảo là
hội trưởng hội Văn Hóa Khoa Học cùng bà xă… cho biết họ vừa đi làm phóng sự tại
miền biển Gaveston về.
- Gaveston
không c̣n ǵ cả, tiêu điều sau cơn băo.
Thật đúng như vậy, v́ trước khi đi, tôi có coi tin tức trên
Internet đă thấy. Chúng tôi trao đổi đăm ba câu chuyện. Anh chị Dương Phục hứa
sẽ giới thiệu trên đài với đồng bào Houston về buổi triển lăm…, và hẹn gặp lại
trong ngày đó.
Tôi đem theo cái máy h́nh, định bụng là chụp nhóm Tài Năng
Văn Hóa Việt… Nhưng than ôi! Gặp nhau vui quá, nói đủ thứ chuyện, ăn đủ thứ món
ăn, mà rốt cuộc lại quên chụp h́nh! Cho nên không có cái h́nh nào để giới thiệu
nhóm sinh hoạt văn nghệ của ḿnh cho độc giả biết… Thôi xin hẹn lại lần sau.
Rồi cũng đến giờ chia tay. Chúng tôi đồng ư với nhau sẽ gặp
lại trong những ngày khai trương buổi triển lăm mồng 10 tháng 10 sắp tới.
Vợ chồng Ban Mai hăng hái mời tâát cả chúng tôi tham gia
buổi tiệc họp mặt ở nhà Mai trong lần tới. An Khang nói với tôi:
- Chị Châu,
hôm nay nhà em đang sửa mái nhà bề bộn quá nên không dám mời anh chị tới. Lần
sau anh chị qua là nhớ ở nhà em, em sẽ làm một bữa “nhậu” nhớ đời…
Mấy đứa em trong nhóm chúng tôi vẫn c̣n hăng như ngày nào.
Tôi nhớ lại xưa kia vài tuần là tôi cứ nấu hết món nầy đến món khác để gặp
nhau, ăn uống, tập dợt văn nghệ. Một cái sân sau thật rộng của nhà tôi có hồ sen
nho nhỏ, có hoa mộc ướp trà của giáo sư Nam Thanh, có cây khế ngọt, có hoa
Quỳnh và Cành Giao của nhà thơ Cao Đồng Khánh tặng, giờ thi sĩ cũng như cây đă
mất biệt cơi mù khơi… mà ít khi cả bọn ra đó, trừ lúc nào ăn thịt nướng, chỉ tụ
họp ở pḥng khách có dàn máy hát, cái TV thật to, vài micro và những đĩa nhạc…
An Khang là người thường ngồi trên tấm thảm đàn cho cả bọn
hát. Quốc Thông th́ lo ráp nối âm thanh, Quốc Dũng ca sĩ chính lựa chọn bài
bản… Trọng Hải là người coi tổng quát chương tŕnh, Trúc Ly có nhiệm vụ đem
tiếng cười đến cho cả bọn… c̣n nữa, nhiều, nhiều lắm…
Khuya quá rồi, chúng tôi phải chia tay trong lưu luyến, v́
tôi sợ về trễ nhà họa sĩ Phạm Thông phải thức chờ cửa.
Sáng hôm sau, chị Thông làm cho tôi một ly cà phê sữa đá tổ
chảng luôn, uống cả ngày chưa chắc hết. Uống cho tỉnh ngủ để lái xe! Họa sĩ
Phạm Thông c̣n nhắc:
- Bà xă tôi
là nấu món “Giả cầy” nổi tiếng ở Houston… Lần nầy gấp quá không biết trước để
sửa soạn, hẹn lại lần sau…
Tôi đáp:
- Tôi biết
rồi, ông nói th́ nhớ lấy!
Nói vậy, chứ tôi biết vợ chồng họa sĩ Phạm Thông rất bận, v́
có hai cơ sở thương mại trong Mall, phải mở cửa đúng giờ… Anh chị lại c̣n làm
thêm tờ báo Con Ong, chưa hết, những tác phẩm mỹ thuật cho các nhà thờ, cộng
đồng VN cũng do bàn tay anh làm nên…
- Dù bận
nhưng vui. Đời nghệ sĩ mà! Ngồi không th́ buồn lắm!
Trên đường về, tôi nhớ đến những bạn bè Sao Mai Đà Nẵng sinh
sống tại đây, giờ nầy có bạn chắc đang vui vẻ bên Cali, trong buổi tiệc họp mặt
chúc mừng sinh nhật các thầy Vinh, Bảo & tiếp đón thầy Văn từ Việt Nam sang
thăm, do các bạn Khung Trời Sao Mai tổ chức, tôi rất tiếc v́ phải vắng mặt, lúc
về nh́n h́nh các bạn thật là vui.
Khi xe ngang qua thành phố San Antonio, tôi hơi nuối tiếc,
thế nào tôi cũng phải quay lại thành phố đẹp thơ nầy. Nếu có dịp, tôi cũng sẽ
ghé Austin là thủ phủ của Texas, để thăm gia đ́nh người em thân mến Cẩm Lệ, một
người t́nh nghĩa có thừa từ mấy chục năm nay vẫn nhớ đến tôi, thăm nhà thờ Các
Thánh Tử Đạo Austin, nơi pho tượng Thánh Tử Đạo ViVi làm bằng Fiber Glass, vẫn
đứng ngoài sương gió cả chục năm nay không suy suyễn, thăm Cha Văn, người Cha
vui tính và đáng kính đang chăm sóc cho họ đạo…
Hẹn gặp lại Houston trong tháng Mười tới đây.
Diễm Châu TNQG