Hoa Si Viet Nam

Mục Lục

Mời đọc truyện ngắn xă hội hiện thực của Diễm Châu TNQG:
-    Đón Xuân 2 Thế Hệ
-    Phút Đầu Gặp Em (Unicode)
-    Bữa Tiệc Đêm Noel (Unicode)
-    1 Chuyến Giao Tranh (Unicode)
-    Bún Ḅ Quê Hương (VNI)
-    Con Không Cha (VNI)
-    Yêu Kiều Ngày Xưa (VNI)

Đón Xuân 2 Thế Hệ - Diễm Châu TNQG

Đón Xuân Hai Thế Hệ

Diễm Châu TNQG

 

Tết sắp đến rồi...

Hoa chăm chú đứng nh́n vào cuốn lịch gắn trên tủ mà thầm lo lo. Bởi v́ tết nay, có bố mẹ chồng từ Việt Nam qua đây, ở lại ăn Tết với gia đ́nh Hoa trong một tháng, sau đó ông bà mới lần lượt đến nhà chú B́nh và cô Phương, em của ông xă Hoa... ở thêm hai tháng nữa rồi về.

Sở dĩ họ chọn nhà Hoa để đón tết, bởi vợ chồng Hoa sống tại California, lại là nơi có đông người Việt cư ngụ nhất trên đất Mỹ, khí hậu ấm áp, thức ăn ê hề, cửa hàng tạp hoá, chợ búa rộn rịp không kém chi quê nhà...

Bà già chồng nghe nói ngoài phố có nhiều bà cụ đội nón, và nhiều ông già chống gậy tự nhiên đi bộ qua lại, rồi thành phố lại gần Las Vegas, thủ đô cờ bạc tuyệt đẹp mà ai từ Việt Nam qua Mỹ, hay trên thế giới đều ao ước muốn đến một lần cho biết... không coi chết uổng!!! cũng đủ thích!

- Con đừng lo ǵ hết, ba mẹ chỉ cần nh́n vài lần là biết ngay... đi bộ là nghề của mẹ!

Bà già quên rằng đường xá ở Mỹ to lớn, không như đường quê Việt Nam. Cái xứ Biên Hoà nhỏ xíu, ra đầu đường có rạp Cinêma, cứ lấy đó làm chuẩn, hay leo xe ôm để họ đưa về nhà...

Hoa đem mối lo chia xẻ với chồng, th́ Chân gạt đi:

- Bố mẹ anh thoải mái lắm, sao cũng được! Em đừng có lo!

Đừng có lo! Nói nghe dễ! Có ông bà già chồng ở trong nhà, chẳng lẽ buổi sáng cứ nằm ườn ra đó mà lim dim cho đă tấm thân... như mọi khi nhà không có ai!

Hoa căi ngay:

- Bộ ba má anh không ăn sáng à?

- Có chứ.

- Rồi ai làm cho ông bà ăn?

- Th́ mẹ anh!

Hoa "hứ" lên một tiếng!

- Bà biết ǵ mà làm...

- Em đừng có coi thường... mẹ anh nấu ăn ngon không thua nhà hàng... c̣n ngon hơn em nhiều đó!

Hoa nói câu trước ư chỉ là đồ đạc, cách dùng máy móc hiện đại trong bếp núc, bà không biết xử dụng, chứ không phải là chê bà nấu dở... Nhưng lời nói của Chân làm Hoa bực, nàng trả đũa:

- Xí... mẹ anh nấu ngon chắc v́ cho bột ngọt cả đống chứ ǵ!

Câu nầy nàng nói theo vỡ "hài kịch" mà Hoa vô t́nh coi được trên "Net". Có vậy mà hai vợ chồng giận nhau cả một ngày! Nhưng giận rồi lại hoà... Những ngày gần đây, hai người hay bàn về chuyện ông bà già qua chơi, ở lại trong nhà. Khi th́ lo, khi th́ ngại, lúc sợ cái nầy cái kia... tựu chung, v́ Hoa chưa từng quen biết hay gặp bố mẹ chồng.

Chân là con cả trong nhà, nhưng cũng chỉ hơn hai đưá em vài tuổi. Lấy vợ cũng sau tụi nó. Chân làm kỹ sư trong hăng máy bay Boeing, lương cao nên chàng muốn Hoa ở nhà săn sóc nhà cửa, nấu cơm v́ Hoa có đi làm , th́ cuối năm tiền thuế cũng lấy hết!

V́ thế Hoa nghe lời Chân, ở nhà lo việc nội trợ... nhưng nàng cũng làm thêm tiền mặt... bằng cách "design" những đồ trang sức do các bạn đặt, cho lũ bạn ngày xưa trong trường, trong hăng, hay những người quen được giới thiệu...

Công việc nầy Hoa rất thích, v́ nàng có cơ hội tiếp tục "enjoy" sở thích nghệ thuật của ḿnh. Mỗi ngày, sau khi ăn trưa, Hoa đóng cửa pḥng làm việc cho đến bốn giờ chiều, mới ra bếp để chuẩn bị cơm nước cho chồng.

Hoa đă nghe Chân nói sơ qua về Bố Mẹ chồng, là người "chân quê" thành thật, mẹ lanh lẹ nhưng nói hơi nhiều!!! và nàng cũng đă trực tiếp nói chuyện bằng phôn với ông bà khi ngày cưới... Nàng thấy bà cũng vui tính. Nhưng đó là v́ ở xa... Bây giờ ở chung nhà, không biết có trở ngại không đây?!

Dù lo lắng, nhưng rồi Hoa cũng phải dọn dẹp nhà cửa, lau chùi pḥng tắm, cắt cỏ tỉa cây phía đàng trước, đàng sau... đâu đă xong!, c̣n phải lau cái bếp mà Hoa chúa ghét nữa!

Trước ngày cha mẹ đến, Hoa ra chợ mua hoa tươi về cắm đầy nhà cho vui vẻ, Hoa c̣n làm thêm bánh "cup cake" để chưng trên bàn và cho thơm nhà...

Trước khi ra sân bay, Hoa phải dậy sớm nướng con gà để trong ḷ sẵn đó, bào rau làm gỏi, nấu thêm nồi súp khoai tây cà rốt, là món nghe nói ông bà già thích ăn.

Hai vợ chồng có mặt tại phi trường trước giờ máy bay đến nữa tiếng. Ngồi chờ mà Hoa mệt quá sức! Mấy ngày nay v́ hơi bị cảm, lại phải dọn dẹp nhiều, nên Hoa không ngủ đủ, làm cho nàng cảm thấy dật dừ, ngủ gục!

- Ba má anh đến ở nhà ḿnh, làm cho em lo phát bịnh!

Chân cau mày:

- Đă bảo đừng có lo, cứ coi như là ngày thường... ai bảo em lo quá làm ǵ!

- Hay là anh vào trong đó, em ngồi đây ngủ một lát!

Nh́n thấy Chân lườm thật cáu, Hoa đành phải đứng dậy đi vào gần phía trong hàng rào cản chút nữa, cho dễ nh́n thấy hơn... nàng nghĩ ḿnh không hăng hái cũng kỳ!

Một tiếng sau, Hoa đối diện với cha mẹ chồng. Ông th́ ít nói, c̣n bà rất khoẻ mạnh... Xem ra ông bà đều nh́n trẻ hơn số tuổi mà Chân đă nói cho Hoa biết.

- Chào Ba má...

- Chào con...

- Ba má đi máy bay có mệt không?

Bà già cười to:

- Con nhỏ nầy hỏi tức cười! Sao không mệt! Máy bay bay lâu thiệt lâu... Tụi tao già rồi chứ có phải là trẻ trung ǵ nữa đâu!!! Tê cả mông!

Hoa cụt hứng. Chân lăng xăng bên ông bà, nét mặt anh chàng vui thấy rơ...

Ngồi trên xe về nhà, bà già than, bà hay có tật xưng hô với mấy đưá con là "mày tao":

- Ê Chân, nhà ở đâu mà xa quá vậy mậy???

- Dạ, từ phi trường về đến nhà khoảng hơn một tiếng mẹ ạ!

- Sao không kiếm chỗ nào gần phi trường mà ở!

Nghe mẹ nói, Chân cười dễ dăi:

- Như vậy th́ đi làm xa lắm mẹ ơi!

Hoa ngồi im nghe gia đ́nh nhà chồng nói chuyện. Nàng không xen vào sợ bị cho là nhiều chuyện! Công nhận bà già cái ǵ cũng nói, cũng phê b́nh!!! nói mà không có hàng rào cản!

Khi xe quẹo vào nhà, bà lại tặc lưỡi:

- Trời ơi... có hai vợ chồng mà ở cái nhà ǵ to thế cơ à!

- Không to đâu mẹ. Nhà nầy có ba pḥng ngủ chứ mấy!

- Bên Việt Nam cũng phải ba chục người ở mới vừa...

Ông già can:

- Th́ bên Mỹ phải khác với bên ḿnh chứ. Bà nói nghe thế nào ấy!

Hoa cười thầm trong bụng. Giờ nầy mới nghe ông già phát một câu hợp ư. Mẹ chồng vẫn tiếp tục:

- Ối giời ơi, cái vườn to quá... cây nầy tiả con voi phải không con?

- Dạ ... Con voi đó má...

- Sao cái ṿi nó tṛn thế? Mông lại to thù lù thế kia...... chà... đất rộng như vầy tha hồ trồng rau muống mí lại cà pháo, mồng tơi...

Bà quay sang Hoa, mắt sáng rỡ:

- Mẹ có đưa theo hột giống mồng tơi, cà pháo, rau muống, húng quế... đủ cả con ạ, để làm quà cho cả nhà ta... Thế là nhà ḿnh không sợ thiếu rau...

Vừa vào nhà, là ông bà cùng mở cửa đi ra ngay vườn phiá sau ngắm nghiá. Trong lúc hai ông bà chỉ chỏ bàn bạc... Hoa phụ chồng mang va ly vào trong, và sau đó ra bếp để chuẩn bị hâm nóng, dọn thức ăn đăi cha mẹ.

Mùi thơm của con gà nướng làm cho mẹ chồng chạy vào. Bà hít mũi:

- Gà nướng à... thơm thế...

Hoa cười, chắc là món nầy bà sẽ thích lắm đây. Nhưng nụ cười của nàng chợt tắt, khi thấy mẹ chồng bưng cả cái khay nướng gà, trong đó là phần nước sốt có rất nhiều mỡ mà Hoa chưa kịp đổ bỏ đi, bà đổ vào đầy cả đĩa gà Hoa vừa chặt.

- Nước béo ngon quá... váng cả mỡ lên đây nầy...

- Trời ơi... không ăn nước mỡ nầy được má ơi... sao má đổ vào làm ǵ!!!...

- Phí của trời... ngon thế nầy sao lại đổ đi! Bên Việt Nam nhiều người không có mà ăn, chỉ mong có chút nước sốt nầy mà chan với cơm!

- Bên Việt Nam khác... bên đây ăn kiểu đó chết sớm!

- Th́ bây không ăn để đó mẹ với bố ăn...

Chân vừa ra nhà bếp, nghe mẹ và vợ đối thoại, thấy mẹ có hơi giận, vội lại sát bên Hoa hất nhẹ vào tay nàng một cái, ra điều thôi cứ kệ bà đi...

Nh́n những miếng thịt gà, Hoa cũng thèm nhưng ăn rất ít, v́ nước mỡ tiết ra từ con gà, bây giờ lại tràn ngập ngấm vào từng thớ thịt. Ngon th́ có ngon, nhưng cả Hoa và Chân cùng sợ, v́ cả hai kỵ ăn nhiều đồ béo sẽ bị lên Cholestero... quen rồi!

Uổng công Hoa cẩn thận kê con gà lên cao, để cho mỡ rớt hết xuống dưới!

Chân cũng muốn cản bố mẹ ăn mỡ béo, nhưng thấy chưa tiện nói trong lúc nầy. Dù sao bố mẹ mới qua, phải tế nhị một chút! Cứ để cho ông bà vui rồi từ từ nói sau.

Hoa dù bực, nhưng cũng phải tiếp cho ba má chồng. Hết xới cơm rồi chan súp... Hai ông bà khen luôn miệng...

- Canh ngon hơn cỗ tiệc nấu đấy!

- Con nấu ăn được lắm... Thằng Chân nhà bố mẹ có phước... lâu lắm rồi bố mới được ăn lại súp Đà Lạt có đủ cả cà rốt, khoai tây lẫn bắp su...

Tiếng của ba chồng vang lên. Hoa thầm cám ơn ông, và khiêm nhường:

- Dạ, con cũng học trên Internet thôi... Bên đây rau cải trong tiệm họ bán cũng tươi lắm ba...

- Ừ, bên Việt Nam mẹ hay nấu canh cua rau đay, canh cá khoai, canh khổ qua... ít khi nấu súp cho bố ăn... Món gỏi tôm thịt nầy con làm cũng ngon lắm, rất vừa miệng. Mấy con tôm bên đây to nhỉ... Ăn cơm ngon lại nhớ đến lũ ăn mày trước nhà ḿnh... cũng tội nghiệp, nơi th́ quá dư thừa thực phẩm, chỗ th́ đói khát thảm thương...

- Dạ... mỗi nơi mỗi cảnh...

- Bố mẹ cũng cám ơn Trời chúng con qua được bên đây đời sống no đủ...

Mẹ chồng bàn:

- Khi nào về Việt Nam, nhớ giúp cho trẻ con ở phiá sau xóm nhà ḿnh với...

- Giúp cái ǵ mẹ?

Chân hỏi, bà Thinh bàn:

- Th́ con mua sách vở, bút màu, kẹo bánh phát cho chúng nó...

- Dễ mà mẹ... vậy con mua mẹ đi phát nhé!

- Cái thằng...

Ở bên nhau vài ngày, Hoa thấy được tính t́nh, tức là cái tâm của ông bà Thinh rất tốt, nhưng cách thức sống th́ trái ngược với nàng! Chỉ tội hai nền văn hoá, cách ăn uống, phong tục, tập quán khác nhau. Nhất là ông bà lại ở tỉnh, không phải là dân giàu có tiêu xài thả cửa để biết nhiều việc...

V́ Chân đă năn nỉ Hoa trước rồi , nên mọi chuyện phải "chín bỏ làm mười"! V́ thế, nên cũng có đỡ phần nào...

Hôm nay Hoa chở bố mẹ chồng đi chợ Mỹ. Lên xe, Hoa phải nhắc nhở ông bà từ cài giây an toàn, cho đến khi băng qua đường cũng phải đi vào con đường người ta vạch sẵn cho người đi bộ an toàn...

- Lắm chuyện, bên Việt Nam muốn băng qua đường là đi, không có chờ ǵ hết!

Nghe bà nói, Hoa rùng ḿnh. Nàng coi trên Nét, thấy xe cộ nối tiếp nhau chạy hùng hục như vậy, mà làm sao có thể qua, nếu không "quen"?

Ba người loanh quanh trong chợ một lúc, rồi khi Hoa mắc đợi ông bán thịt cân thịt, th́ hai ông bà không chịu chờ, tẻ ra đi coi mỗi người một ngả.

Mua thêm vài thức cần dùng để nấu phở, Hoa đẩy xe ra quầy tính tiền. Xong rồi, nàng đem ra xe cất thức ăn vào cốp, rồi mới trở vào trong chợ kiếm bố mẹ chồng đi về.

Hoa t́m thấy bà Thinh nơi hàng bán mỹ phẩm. Thấy nàng, bà có vẻ hơi giật ḿnh.

- Cái ǵ vậy mẹ???

Bà Thinh lúng túng không nói. Hoa càng sinh nghi.

Cuối cùng ông già thố lộ:

- Mẹ bây nhặt được một ống son môi...

- Má lượm ở đâu?

- Th́ ngay chỗ bây đứng, dưới đất đó...

- Đâu, má đưa con coi...

Bà Thinh mở bóp lấy ống son đưa ra. Bên ngoài vẫn c̣n lớp giấy kiếng bao bọc, chứng tỏ đây là son mới ở trên kệ bị rớt xuống, chứ không phải của ai làm rớt! Hoa vội nói:

- Không được lấy đâu mẹ, đây không phải là đồ của ai bị rớt, mà đồ chưng trong tiệm người ta làm rơi xuống rồi không chịu nhặt lên.. Ḿnh mà lấy rủi tụi nó xét, th́ sẽ bị cảnh sát đến làm biên bản!

- Ḿnh lượm dưới đất mà!

- Lượm dưới đất mà trong tiệm người ta cũng không được lấy! Chừng nào má đi ngoài đường, lượm được đồ hăy hay...

- Thôi đừng có ham... lại phiền toái bây giờ!

Ông Thinh lên tiếng. Bà Thinh đi về, nhưng ḷng cứ tiếc thỏi son lượm được phải bỏ lại. Hoa suy nghĩ một lát, rồi hỏi:

- Má có thích ống son đó không? Hay là con vào mua tặng má một thỏi...

- Thôi thôi... tưởng của ai rớt th́ ḿnh lượm... không th́ thôi...

Bà ngồi im có vẻ không vui, Hoa nhắc bà cài giây an toàn mấy lần mà bà chẳng nghe! làm cho nàng cũng nổi sùng!

Về đến nhà, Hoa khệ nệ  bưng mấy bao siêu thị vô bếp. Hai ông bà già th́ rút vào pḥng ngủ.

"Họ đi ngủ c̣n sướng hơn là ra bếp giúp ḿnh!"

Mẹ chồng và con dâu nấu ăn không hạp nhau. Hoa nấu theo kiểu người Nam, món ăn mặn mặn, ngọt ngọt... c̣n bà Thinh th́ nấu mặn thè lè! Bà người Bắc ăn nước mắm nguyên chất không pha. Nước mắm của Hoa làm để chấm rau, bà chê ngọt ngay, ăn không vô!

Ăn món ǵ ông bà cũng rót thêm nước mắm. Họ không bắt bẻ chuyện nầy được, v́ Hoa viện lư do bị cao máu, không thể ăn mặn! Thật ra th́ hai vợ chồng chỉ ngừa trước thôi, chứ chưa bị bịnh ǵ hết. Biết tính ư ông bà, nên Chân mua một chai nước mắm ngon, mỗi bữa ăn, hay chế ra một chén cho cha mẹ chấm thêm... cũng dễ xử.

Hoa rửa giá và rau thơm cho sạch. Làm việc nầy trước v́ không muốn mẹ chồng rớ tay vào, lại căi nhau. Bà già nói giá không cần rửa, v́ người ta ngâm đậu xanh trong thùng cho nó nở ra giá, có dơ đâu mà rưả!

Nhưng Hoa th́ cứ rửa cho an tâm, nàng vẫn quen rửa giá, ít nhất là một nước.

C̣n rau sống hay rau thơm th́ rửa rất kỹ. Bên đây người không tưới phân, nhưng họ lại xịt phân bón hoá học, những chất nầy cũng độc hại, phải cẩn thận.

Hoa cười thích thú trong ḷng. Những ǵ nàng lường trước mẹ chồng sẽ làm trái ư, th́ cứ đợi không có mặt bà, là nàng làm hết. Khi bà ra đến nơi là xong rồi.

Nồi phở thơm lừng. Hoa nấu phở cũng không tệ. Nhưng nàng dùng toàn thịt chứ không hầm xương như một số bà nội trợ. Nấu bằng thịt, nước phở không dễ bị chua. Bởi vậy khi bà Thinh ra bếp, th́ phở đă sẵn sàng, và Chân vẫn chưa đi làm về.

Bà cảm thấy đói bụng, hỏi:

- Hôm nay nhà ăn phở à?

- Dạ.

- Vớt cho mẹ mấy cục xương ra ăn trước được không?

Hoa kêu lên:

- Chết, con nấu phở không hầm xương... nấu toàn là thịt không à...

Sợ bà già nghi ḿnh không cho bà ăn, Hoa đề nghị:

- Hay là con múc một tô cho má ăn trước...

Bà gạt ngay:

- Thôi... để chờ thằng Chân về ăn luôn cho vui...

Hoa thấy tội nghiệp bà, đề nghị:

- Hay là con luộc thịt ḅ viên cho má một chén nhé. Cái nầy chấm với ớt sa tế cũng ngon lắm.

- Ông ăn không?

Ông Thinh lắc đầu:

- Thôi, tôi đợi chốc nữa ăn cả nhà cho vui...

- Vậy thôi, mẹ cũng đợi...

Hoa lấy hũ hạt điều đem ra bàn, đổ ra cái đĩa nhỏ mời mẹ chồng. Bà Thinh nh́n những hạt điều, chép miệng:

- Bên đây cái ǵ cũng to ông nhỉ. Nh́n hạt điều ḱa, hạt nào hạt nấy to tổ bố! Chắc tụi Mỹ nó bơm cái ǵ vào thức ăn nên tụi nó to thế! Không biết ăn vào có hại không?

Hoa lắc đầu:

- Không sao đâu má, đây là hạt điều bên Việt Nam làm mà...

- Cái ǵ, thứ nầy là của Việt Nam à?

- Dạ, con mua ở Costco, nhưng trên chai để là "made in Vietnam".

- Ồ, vậy th́ tốt quá...

Bà Thinh khen chê bất thường. Hoa cũng hơi hơi biết tính nết bà, nên không để ư.

Một lát, Chân đi làm về, nghe mùi Phở, chạy ngay vào bếp:

- Hôm nay ăn phở hả em... tốt quá, trời hơi lạnh mà ăn tô súp nóng là nhất rồi... thơm quá đi... thưa bố mẹ con mới đi làm về.

Cả ba người ngồi vào bàn ăn, Hoa vào bếp múc Phở bưng ra bàn. Bà Thinh đi vào bên cạnh, phán:

- Tô của bố mẹ, để tự mẹ làm...

Bà lại bên nồi phở nh́n vào, rồi kêu lên:

- Trời đất, sao trong leo lẻo mà không có một chút nước béo nào hết vậy? Mầy vớt bỏ hết mỡ màng rồi à?

- Con nấu thịt nạc, không có mỡ...

- Nước phở sao tao nh́n giống nước luộc rau quá!!! Thế nầy th́ có béo biếc ǵ đâu hở Trời!

Chân nghe mẹ nói, xen vào:

- Th́ mẹ cứ ăn thử đi... Hoa nấu phở có tiếng ngon ở đây đó mẹ...

Rồi Chân quay qua vợ nháy mắt một cái, ra chiều nhắc nhở : "1 sự nhịn chín sự lành..."

- Cho anh một tô lớn, có nhiều thịt tái, gân và hành trần nghe cưng!

Chữ "cưng" Chân cố t́nh chêm vào, để cho bố mẹ biết là ḿnh rất cưng vợ. Mẹ thương ḿnh th́ nhường nhịn dâu!

Chê th́ chê, bà Thinh cũng làm cho bà và chồng mỗi người một tô lớn, bưng ra bàn thưởng thức. Cái tính bà hay nói, mà nói th́ không nể nang ǵ ai. Bà nghĩ bà là cha mẹ, có quyền phê b́nh con cái tận gốc!

Nhưng sau khi ăn, bà cảm thấy dù tô phở nh́n không béo bằng tô bên Việt Nam, hay phở bán ngoài tiệm, trên mặt lênh láng mỡ... nhưng chất nước ngọt ở bát phở nầy thật thanh tao, ăn không ngán miệng. Nhất là bà không cảm thấy khát nước sau khi ăn.

- Ừ, thằng Chân nói đúng... Phở th́ không béo, nhưng ăn ngon, nước ngọt!

Hoa cười tươi, bà khen là được rồi, c̣n cái tính thích phê b́nh, hay ư kiến vội vàng của bà... th́ Hoa không chấp.

- Con nấu phở rất ít khi bỏ bột ngọt!

Ông Thinh gật gù:

- Phải đó, bố không biết nấu ăn, chứ Việt Nam họ hay nêm thêm bột ngọt lắm... bố không thích chút nào, cho dù lúc ḿnh ăn th́ thấy ngon miệng. Cái ǵ cũng cho bột ngọt vào hết, nước mắm cũng pha bột ngọt! Sau đó một lúc là khát nước, tê tay chân, tức ngực...

- Chắc bên ḿnh không có nhiều thịt, họ phải dùng bột ngọt để thế... ngày càng thành thói quen...

Bà Thinh th́ suy nghĩ:

- Ừ nhỉ... nấu phở mà không cho bột ngọt cũng ngon được vậy... đâu có cần phải tọng cho nhiều vào!!!

- Cũng tùy thứ chứ má. Nếu nấu những đồ xào, đồ luộc... th́ không cần phải dùng bột ngọt. Nhưng khi má nấu súp, th́ cho vào nồi chút xíu thôi, nước sẽ đầm hơn, chỉ cần khoảng nửa muỗng cà phê cho nồi súp lớn là đủ!

- Vậy thôi sao?

Bà Thinh kể:

- Có tiệm phở quen bên nhà, mỗi khi đến chơi, bố mẹ thấy họ cho sẵn vào mỗi tô phở cả muỗng cà phê ḿ chính lên trên đó...

- Ḿ chính là ǵ hả má?

- Là bột ngọt đấy, người Bắc gọi là ḿ chính!!!

- Nghe nói ḿnh xài thứ đó nhiều không tốt! Mà eo ơi, người ta đổ cả muỗng lên rồi nó có tan ra không?

- Chắc có chứ... Mà sao bố mẹ ăn thấy cũng được...

Ông bố chồng xen vào:

- Bà mau quên quá... lần nào đi ăn phở về, bà cũng than là khô miệng, hay khát nước đó sao? Tại v́ bột ngọt chứ ǵ nữa!

Bà già chồng ngồi im, rồi bà lại bật miệng:

- Bữa hôm đi ăn phở trong tiệm về, mẹ cũng khát nuớc quá... lại c̣n bị tê cái môi hơi vểnh lên... bên đây họ cũng cho bột ngọt quá trời!

Ông già chọc:

- Mẹ bây không cần ăn bột ngọt th́ cái môi cũng vểnh lên như thường! Có lúc nào ngậm vào được đâu!

Bà Thinh lườm ông một cú tái tê! Ở nhà ông vẫn nói vậy với bà, nhưng không có ai nghe th́ không sao! C̣n đây con dâu đang ngồi đó, mà ông "chơi" bà một câu nghe thật bực! Bà lườm:

- Nói vừa thôi nghe ông!

Ông cũng cảm thấy ḿnh lỡ chơi bà một câu hơi nặng, nên ngồi im với vẻ mặt hối hận!

Hoa thu dọn chén bát, rồi rủ chồng:

- Đi coi xi nê không anh?

- Ngày mai anh đi làm mà!

- Th́ coi xuất tám giờ, có hai tiếng rưỡi mà!

Chân ngần ngừ:

- Thôi, làm biếng quá... anh chỉ muốn coi tin tức chút xíu rồi đi ngủ. Tối hôm qua ngủ ít nên giờ hơi mệt!

- Mai đi làm mà lại xem Cinê giờ nầy! Vẽ chuyện...

Nghe mẹ nói câu nầy, nh́n nét mặt Hoa, Chân đành phải cố gắng đứng lên:

- Thôi, tụi con đi coi phim. Bố mẹ ở nhà ngủ trước, đừng đợi nhé!

- Tối rồi mà đi đâu nữa con!

Bà mẹ níu kéo. Hoa cũng cảm thấy x́u:

- Ờ thôi, để cuối tuần đi cũng được... Em cũng... không muốn đi nữa!

- Cái ǵ... Thiệt không, đừng có lo, anh không sao đâu!

- Thiệt mà... Em nhớ có ba cuốn Magazine mới gởi tới hôm nay mà quên béng đi mất..., em ở nhà coi báo cũng được...

Biết vợ không nói dối, Chân thoải mái bưng ly nước ra xa lông ngồi coi TV. Mẹ chồng cũng hài ḷng khi con cái ở nhà với ông bà.

Đă có lần hai người rủ ông bà đi coi phim, nhưng vào tới nơi , chẳng hiểu người ta đối thoại cái ǵ, dù thỉnh thoảng Hoa cũng dịch đôi chút cho bà hiểu... bà chán quá, từ đó không đi nữa.

Buổi sáng hôm nay Hoa dậy trễ, v́ tối qua thấy hai vợ chồng nghe lời bà ở nhà, không đi ciné, mẹ chồng đă hứng chí bảo:

- Ngày mai con không cần dậy sớm. Mẹ có thể hâm phở lại cho bố mẹ ăn sáng được rồi... Nghe thằng Chân nói thường ngày, chín mười giờ con mới ngủ dậy phải không!

Hoa không trả lời v́ không hiểu ư của bà Thinh muốn ǵ. Ông Thinh thêm:

- Bố mẹ không muốn đảo lộn cuộc sống của con. Từ nay con cứ ngủ dậy như b́nh thường. Chỉ cần nấu cơm trưa và tối được rồi. Buổi sáng mẹ tự lo được...

Hoa đưa mắt nh́n chồng. Chân hớn hở:

- Vậy là từ mai vợ con không cần phải thức dậy sớm lo thức ăn sáng cho bố mẹ à? Có được không?

Ông Thinh gật:

- Được chứ! Mẹ ngồi không cũng buồn tay chân... từ nay, cứ để mẹ lo cho điểm tâm cho bố buổi sáng là hay nhất.

Vậy là Hoa khoái chí, trước khi vào pḥng, c̣n cẩn thận chỉ cách cho bà Thinh vặn ḷ nấu, xử dụng "microwave", máy nướng bánh ḿ thêm lần nữa... cho dù bà đă biết làm sơ sơ rồi...

Gần một tuần phải dậy sớm, buổi sáng hôm sau, Hoa ngủ đến gần mười giờ thức. Vươn vai ngồi dậy thoải mái, sực nhớ đến bố mẹ chồng, Hoa lật đật rửa mặt và ra bếp coi sự thể thế nào.

Không có ai trong nhà. Hoa nh́n ra sân sau, cũng không có. Hoa ra đàng trước, và nghe tiếng ông bà Thinh đang rất vui vẻ ngoài đó.

Hoa mở cửa bước ra tính chào ông bà, th́ bỗng thất sắc nh́n cây "con Voi" của nàng! Con Voi nầy, Hoa phải mướn Mỹ tới để tiả h́nh cho cây, đă bị bà Thinh cắt hai cái ṿi sát gần tới miệng, mà lại teo nhách ! Chẳng những thế , cái mông tṛn của nó th́ vẹo hẳn qua một bên.

Tức, nhưng Hoa cũng tốt nhịn, không nói lời nào. Bà Thinh chấp tay sau đít nh́n thành quả của ḿnh, thấy con dâu quay vào, chẳng khen câu nào, cũng mất hứng!

Buổi chiều, Chân đi làm về, vừa ngồi vào bàn ăn, đă chọc Hoa:

- Em làm ǵ con voi mà nó mất một bên đít vậy? Giống như voi bị tật!

Hoa nghe chồng chê, mắc cười lẫn khoái chí, không giữ được ư tứ, bật cười ha hả! Trong lúc bà Thinh giận lắm, cự:

- Thằng cha mầy! Tao thấy đâu đến nỗi nào!

Hoa vội vàng ngậm cái miệng... Nh́n mặt mẹ, Chân đoán biết ai là tác giả vụ cắt tỉa nầy... nên vội giả lả:

- Ủa... th́ ra mẹ là người làm cho nó bị tàn tật hả!!! Thôi được rồi... Vài tháng sau nó "mọc lông mọc lá" ra lại, con sẽ rước "bác sĩ" cắt tỉa cây đến chữa cho nó là Ok ngay... Phải không vợ?

Hoa vừa cười vừa gật đầu. Dù sao nàng nh́n thấy mặt bà Thinh hơi lo sợ, th́ cũng tội nghiệp cho bà:

- Không sao đâu mẹ... Hồi đầu con mới tập cắt cũng bị vậy, sau mướn thợ cho họ làm quen tay hơn...

Câu nầy đúng là nói dối! Thật ra th́ khi nh́n thấy con voi bị biến hoá một cách tàn tệ dưới bàn tay của mẹ chồng, Hoa cũng bực ḿnh lắm. Đây là bộ mặt phiá trước nhà! Nàng có bao giờ dám rớ tới đâu mà nói vậy! Muốn cắt hay "phá" cái ǵ, bà ra phiá sau có phải đỡ hơn không!

Tuy nhiên, chuyện đă lỡ, có làm mặt giận th́ cũng không cứu được con voi! Đợi cho nó mọc lá ra để chữa lại chắc cũng mất cả mấy tháng!

Ngày lễ Tết lại sắp đến. Có bố mẹ chồng ở đây, bà con sẽ đến thăm đông đảo... Cũng bực nhưng... thôi, bỏ qua!

Bà Thinh từ khi làm cho con voi trước nhà xấu đi, lại nghe ông chồng "thuyết giảng"... th́ có vẻ hối hận, cứ rút ở trong pḥng, ít khi ra ngoài! Trong lúc đó Hoa cứ b́nh thản đi mua nếp và đậu xanh, thịt ba rọi, lá chuối về để tập gói bánh chưng.

Món nầy, nàng muốn tự tay làm ở nhà, v́ nghe nói năm nào Tết đến, bố mẹ chồng cũng gói bánh chưng rất vuông vức khéo tay. Có ông bà ở đây, có thể ông bà sẽ chỉ cho Hoa cách gói.

Và lại, lúc nầy cứ nghe báo chí bàn ra tán vào vụ thực phẩm được biến chế dơ bẩn, nên Hoa cũng hơi kinh sợ, muốn làm bánh lấy, không đi mua như mọi năm.

C̣n bốn ngày nữa là tết. Buổi chiều vừa ngâm nếp xong, th́ có người gọi phôn, Hoa cầm máy trả lời:

- Sao, bồ muốn hai chục xâu chuỗi màu lục à? Sao nhiều quá vậy? Làm cho các cô đeo hát hợp ca và quà Tết cho họ luôn!!! T́m mua mà không có màu đó hả???

Thế là sau một hồi thương lượng, Hoa đă nhận lời "design" hai mươi xâu chuỗi cho các bạn, với một giá kiếm lời cũng không nhỏ. Bỏ th́ uổng, mà làm th́ không biết giải quyết đám nếp đă ngâm ra sao đây... Thôi th́ lỡ rồi, cứ ngâm đến ngày mai hăy tính. Cùng lắm là vớt nếp ra cho vào tủ lạnh vài ngày vậy!

Ngay hôm sau, Hoa phải đi lên Phố Xa để  mua những vật dụng làm xâu chuỗi. Đi và về tốn gần cả ngày trời. Vừa lái xe, Hoa vừa tính toán xem ḿnh sẽ làm chuyện ǵ trước, khi về đến nhà!

Nếp ngâm hơi quá một ngày rồi, không biết có sao không? Hoa không dám nhờ bố mẹ chồng, sợ họ nói ḿnh "sai bảo", nên cứ mặc kệ, đi về tính!

Cái bụng cũng đang kêu "rột... rột" v́ đói, mà Hoa không có giờ ghé nhà hàng ăn! Thôi để về nhà ăn luôn, v́ Hoa có ghé chợ mua một con vịt quay, mấy pounds xá xíu, hai hũ kim chi vừa chua vừa cay... chắc cũng đủ.

Vậy mà khi đến nhà cũng tám giờ tối! Cũng tại giờ cao điểm , người ta tan sở chạy xa lộ nhiều quá, gây ra t́nh trạng kẹt xe... Ngày nào cũng vậy! Phải ráng chịu!

Khi mở cửa bước vào nhà, Hoa nghe những tiếng nói, cười trong bếp của Chân và bố mẹ, và nàng thấy trước mắt hai ông bà đang g̣ người ra ở một góc nhà gói bánh, đă có vài chiếc bánh vuông vức gói xong, màu lá chuối xanh mướt nằm một góc.

Hoa mừng quá, tươi cười:

- Ô, ba má gói bánh giùm con hả???.. cám ơn ba má!

Rồi nàng hỏi Chân:

- Cả nhà ăn cơm chưa anh?

Chân lắc đầu:

- Năy giờ lo sửa soạn gói bánh chưng, nên chưa ai ăn hết...

Hoa vội bày ra bàn những thứ nàng mua về, nồi cơm điện đă được nấu sẵn trên bếp... cả nhà ăn với nhau một bữa cơm tối tuy dă chiến, nhưng rất ngon miệng.

Nh́n ai nấy thưởng thức món ăn một cách say mê, Hoa thấy vui vui... Vui nhất là bố mẹ chồng tự nguyện giúp nàng gói bánh chưng, mà không cần Hoa phải nhờ vả!

Công việc nầy cũng khiến cho Hoa hơi lo lo, v́ trong đời Hoa chưa từng gói bao giờ. Khung gói bánh, lá, giây buộc... có đủ, nhưng người th́ chưa thử làm bao giờ! Có bố mẹ chồng ở đây, thật là tốt!

Thế rồi theo lời khuyên của ông bà Thinh, sau bữa cơm, Hoa vào pḥng soạn đồ đạc làm dây chuyền, nữ trang cho người ta, c̣n ông bà Thinh và Chân ngồi xổm trên tấm bố trải ở một góc nhà , để tiếp tục gói cho xong mớ nếp c̣n lại.

Vừa làm việc, thỉnh thoảnh chạy ra coi bố mẹ chồng gói bánh, thấy Chân cũng h́ hục làm cho ḿnh một cái bánh nho nhỏ, nh́n méo mó đến tội nghiệp, nhưng Chân rất thích thú... "Già đầu rồi mà c̣n như con nít!"... Hoa chợt mỉm cười nghĩ đến tuổi thơ, đă có lần nàng có những cái bánh nho nhỏ như thế...

Khâu gói bánh xong lúc mười một giờ tối. Tất cả được mười hai cái. Cũng khá nhiều. Hoa t́nh nguyện thức khuya để canh nấu, và đổ nước thêm vào nồi bánh chưng. Bởi v́ nàng cũng cần thức làm luôn cho xong mấy sợi dây nữ trang đeo cổ, cho kịp giao gấp... "càng sớm càng tốt"... như lời chị bạn hối thúc.

Nh́n bố mẹ chồng đứng lên, hai người đang bóp vào sống lưng v́ mỏi, Hoa chợt thấy thương cho ông bà, dù sao th́ hai bên, Hoa và mẹ chồng cũng cố giúp nhau, nhưng không hiểu trúng ư nhau thôi! Ông bà cũng đă tích cực giúp cho Hoa nhiều việc...

- Con cám ơn ba má nhiều... Thôi ba má đi ngủ đi cho đỡ mệt, để con lo được rồi...

Sợ Hoa c̣n giận dỗi, bà Thinh lên tiếng:

- Hay là mẹ thức canh bánh với con cho vui...

- Không, má cứ đi nghỉ đi... con làm việc nếu nói chuyện th́ nó lâu xong, lại hay bị gắn lộn... Má cứ để con coi...

Hoa thành thực khi nói câu đó. Chân cũng tán thành:

- Thôi, bố mẹ mệt rồi, để vợ con lo nấu bánh, mai là nhà ḿnh có bánh chưng ăn!

- Không được, bánh nấu để Ăn Tết mà!

Nghe Hoa phản đối, Chân càng cười chế diễu:

- Anh cứ ăn... ê. ê... anh ăn cái bánh nhỏ của anh cơ mà...

Bà Thinh thấy hai vợ chồng chọc nhau, xen vào:

- Mẹ có gói thêm một cái bánh ăn thử, mai chúng ta sẽ ăn điểm tâm, coi thử bánh có ngon không... các con đừng lo...

Màn đêm xuống thật sâu. Trong đêm khuya, tiếng động của nồi bánh sôi sùng sục nghe rơ mồn một. Trên TV, người xướng ngôn viên của đài CNN đang kể lại những thiên tai, thương tâm của các sự việc đă xảy ra trên thế giới... mới đây nhất là vụ động đất tại Haiti, gây chết chóc lên đến cả hơn trăm ngàn người...

Hoa chợt thấy lạnh trong tim, v́ mấy lâu nay không coi tin tức, bây giờ mới nh́n tận mắt. Thật là tội nghiệp trước bao nhiêu sinh linh đă và đang gặp nạn... Trong lúc Hoa đang thương những người không may, th́ một bàn tay đặt nhẹ trên vai nàng... và tiếng bà mẹ chồng th́ thào nho nhỏ: "Tội nghiệp cho người ta quá hả con, mấy hôm nay bố mẹ thấy chiếu trên TV, cũng muốn hỏi con ở đâu ḿnh góp chút tiền cứu giúp..."

Hoa chợt thấy ḿnh may mắn trong căn nhà ấm áp, có người thân, cha mẹ, và chồng..., thật may mắn hơn cả tỷ tỷ người trên thế giới, và nàng tự nhủ ḷng:

-"Hăy mở tấm ḷng ra, và ráng sống cho thật ư nghĩa với mọi người, nhất là với gia đ́nh ḿnh... Xin Thượng Đế phù hộ chúng con..."

Viết Cho Muà Xuân 2010

Diễm Châu TNQG www.hoasivietnam.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phút Đầu Gặp Em - Diễm Châu TNQG

Phút Đầu Gặp Em...

 

Truyện ngắn Diễm Châu TNQG

 

Mấy bữa nay trời sao nóng quá là nóng, mồ hôi đổ ra đầy lưng của tôi, ướt đẫm mảng áo phía sau, chỉ v́ khu nhà xóm nầy bị cúp điện, và tôi đang ở Việt Nam, quê hương thân yêu của Mẹ!

Nhưng dù trời có nóng, tôi vẫn hứng thú núp sau thân cây nhăn, mắt theo dơi cô bé tóc nâu, có cặp mắt to tṛn như bồ câu, đang chơi với con chó Chihuahua nhỏ xíu, lông màu tro xám mà tôi vốn thích mầu nầy, ở ngay căn nhà kế cạnh...

Thấy đứng ŕnh lâu quá cũng bất tiện, tôi giả vờ ngồi xuống gốc cây, tuyên bố với thằng Tửng là đừng có làm phiền, để cho anh ngồi ... “thiền”! Nếu không nói thế, chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra là ... “anh ngồi đây để nghía con gái nhà người ta!” th́ mất thể diện lẫn thanh danh...

Cô bé nầy trong xóm, ở ngay ngôi nhà bên cạnh mà tôi chưa hề trông thấy cô lần nào, cũng không nghe  thằng Tửng, em con chú nhắc đến là thế nào? V́ bao nhiêu cô gái đẹp, có duyên, nết na đằm thắm nhà chú quen biết, th́ tôi và mẹ đều nghe “trân trọng giới thiệu” cả rồi... Cô bé nầy là ai?

Cái áo đầm mầu vàng cô mặc rất đẹp, nếu không muốn nói là sang. Con chó cô đang giỡn với nó cũng thuộc loại chó nhà giàu, nó nhỏ xíu có cái mơm chu ra, đầu như một quả táo, mắt lộ to thật ngộ nghĩnh, y như cô chủ của nó.

Trước đây, tôi không thích đi du lịch Việt Nam, và thường hay nói thế với mọi người. Nhưng lần về thăm nầy, mẹ tôi cố t́nh nèo tôi đi cho bằng được, lư do là bà muốn mẹ con tôi về thăm lại ông em ruột duy nhất của bố, cũng là bạn rất thân với bà thưở c̣n đi học (và thân cả mấy đứa tôi sau nầy, nhất là thằng Tửng qua điện thoại)... cho dù đám con của bà sinh ra tại Mỹ, không biết tí ti hay kỷ niệm nào bên  Việt Nam...

Chưa hết, bà lại dám hồ hỡi, rất vui vẻ... không hối tiếc một mảy may v́ phải móc túi, bỏ tiền mua vé máy bay khứ hồi cho tôi, tính ra cả ngàn bạc chứ không ít, để đi chuyến bay của một hăng sang tại Đài Bắc, chưa kể đến chuyện bà lại c̣n hứa hẹn trước mặt mấy đứa em, một cách rất là tỉnh bơ:

-           Mẹ nói trước cho các con biết, là sẽ thưởng cho anh Đăng một ngàn đô la như mẹ đă hứa là đứa nào học giỏi, ra trường là mẹ cho... với lại để anh c̣n ... giựt le với thằng Tửng, và có tiền tiêu xài khi về bên đó...

Trời ơi, một trăm đối với mẹ đă là quá lớn, bây giờ dám cho tôi một ngàn lận, chỉ để ăn chơi tiêu xài... Có trời mới hiểu nổi! Món quà quá hấp dẫn!

- Th́ con đă ra trường, học hàng xong đàng ḥang th́ mẹ thưởng cho... sau nầy đi làm, có tiền giàu rồi th́ muốn trả lại cho mẹ cũng được!

Mẹ nói với tôi như thế... Nhưng tôi nghi quá, chuyện nầy thật là lạ! Bởi v́  tụi tôi rành về tính nết của mẹ lắm, ít khi nào mẹ tiêu xài không tính toán, hồi nào tới giờ có bao giờ mua cho tôi cái ǵ nhiều tiền đâu?, trừ sách học!

Nầy nhé, không phải tôi nói oan cho mẹ... Áo quần của tụi tôi, toàn là được mẹ rinh về ở hiệu may “nổi tiếng” K Mart, nơi “có con chim bay qua kêu chíp chíp”, lời của nhỏ Hiền em tôi trêu chọc mẹ, hay cao cấp hơn một chút là hiệu Target. Giày dép th́ miễn bàn, có mà mang, không phải đi chân đất là quá tốt rồi!

-           Bên Châu Phi người ta làm ǵ có giày dép mà mang!

-           Mẹ ơi... tụi con đang ở Mỹ là nước giàu có nhất thế giới, chứ đâu phải Châu Phi...

Nhỏ Hiền hay lư luận khi nghe mẹ “diễn thuyết”, để chọc mẹ thôi, chứ chẳng phải căi bướng đâu, v́ nó rất là thương mẹ, đ̣i ở chung một pḥng với mẹ, cho dù mẹ đă dành cho cô con cưng một pḥng riêng nho nhỏ, nhưng cô nàng cũng không ưng.

Trong nhà, chỉ có hai đứa  em nhỏ nhất là thích thú khi mẹ mua đồ mới, không phản đối, không cần biết mua tại đâu, chợ trời cũng được, miễn có đồ mới là vui rồi!!!!  cũng v́ chúng nó chưa đến tuổi biết hàng hiệu là ǵ!

-           “Ḿnh con nhà nghèo”!

Câu nói của mẹ rót vào tai làm cho 4 đứa chúng tôi đôi khi thấy thương mẹ quá sức, và nhớ đến công lao của mẹ đă săn sóc, lo lắng cho anh em chúng tôi nên người mà nghe theo lời mẹ.

Một thân một ḿnh giữa xă hội xa lạ với đàn con dại, tiếng Anh tiếng U cũng chập choạng... Thế mà từ từ theo thời gian, mẹ cũng hội nhập với người ta, có được một quầy hàng bán quà tặng trong mall của Mỹ, nuôi sống gia đ́nh năm người... cũng sắm được một mái nhà nhỏ gọn gàng, với ba pḥng ngủ cho các con yên ấm cư ngụ.

Phía sau nhà mẹ trồng rau thơm đủ loại, sở dĩ tôi biết v́ chúng tôi thích ăn gỏi cuốn, khi mẹ ở trong bếp luộc thịt luộc bún, th́ tôi chỉ huy hai đứa nhỏ đi hái rau thơm. Tụi nhỏ ngồi vặt rau húng nhủi, v́ chúng chỉ ăn được rau húng với xà lách quấn chung cùng tôm thịt và bún, rồi chấm nước tương đen ăn phở, được mẹ pha thêm đường, nước luộc thịt và chút tương ớt con gà, trên mặt rắc thật nhiều đậu phụng rang đâm nhỏ, trông rất hấp dẫn...

Trong lúc chúng vừa nghịch vừa tuốt lá húng, th́ tôi phải cắt tía tô, kinh giới, hẹ, và ít lá chua. Thứ lá nầy Hiền rất thích ăn. Con gái thích đồ chua, con trai th́ không thích, có lẽ nói ghét đúng hơn!

Buổi chiều, thường thường mẹ về nhà sớm để nấu ăn cho các con, Hiền và cô bạn học người Mỹ dù tuổi c̣n nhỏ, nhưng vóc dáng to lớn, sau giờ học hay đi thẳng ra đó trông hàng cho mẹ, khi hết giờ th́ dọn dẹp sơ và khóa cửa ki ốt lại, rồi cùng cô bạn học về nhà ăn cơm. Bạn của Hiền rất thích ăn đồ Việt và cũng ở gần nhà.

Bố tôi đă mất khi mẹ vừa sanh đứa con Út v́ bị tai nạn xe cộ. Do đó, mẹ con chúng tôi phải tự lực tự cường.

Tôi lớn nhất trong nhà, rồi đến con Hiền, thằng Nhân, con Ái. Từ ngày biết suy nghĩ, dù mẹ không có đầu óc giống như tuổi trẻ tụi tôi, nhưng anh em tôi biết thương mẹ và thường hay làm mẹ vui ḷng, dù sự nghe lời đó, có khi chúng tôi hay bị bạn bè diễu cợt đến khổ sở...

Lần về Việt Nam nầy, Hiền phải ở nhà thay mẹ bán hàng và trông em đến một tháng. Nhờ con Jane, bạn của Hiền phụ giúp một tay có trả lương, nên tôi và mẹ đi chơi không khó khăn mấy...

-           “ Để cho anh Đăng cưới vợ bên Việt Nam cho mẹ yên chí anh không lấy người Mỹ”...

Th́ ra là như vậy! Tôi c̣n trẻ, đâu có nghĩ ǵ đến chuyện vợ con bây giờ, mới ra trường c̣n phải đi kiếm việc làm đă, khi nào hơn ba mươi tuổi hăy hay. Tôi nói với mẹ như vậy. Nhưng mẹ tôi vẫn muốn tôi đi Việt Nam. Đi th́ đi, coi như phần thưởng mẹ dành cho ḿnh.

Đang say sưa suy nghĩ, tôi bỗng giật ḿnh khi nghe tiếng thằng Tửng sau lưng:

-           Anh Đăng làm ǵ ở đây, sao không vào nhà có máy lạnh cho mát...

-           Ủa, có điện lại rồi à?

-           Có rồi, em về th́ thấy có điện...

Tôi nheo mắt, hất hàm qua nhà bên cạnh:

-           Biết nhỏ đó là ai không? Tên là ǵ? Ở đâu ra mà hổm giờ anh không thấy? Em có quen không?

Thằng Tửng nh́n qua nhà bên kia, rồi cười lên hô hố:

-           Chời ơi...làm ǵ mà anh hỏi dữ dzậy??? Anh đi mút mùa lệ thủy như vậy làm sao mà em nói cho anh biết được... Bộ anh khoái chị đó hả?

Thằng nầy coi bộ hỏi thẳng thừng thiệt, làm cho tôi hơi nhột, nhưng tôi làm bộ lả giả:

-           Th́ thấy hỏi chơi cho biết...

-           Hỏi chơi thôi hả anh Đăng... em tưởng anh hỏi thiệt th́ em mới trả lời, c̣n hỏi chơi th́ không cần phải biết tới...

Cái thằng quá xá! Tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, th́ hắn tiếp:

-           Mà anh muốn cái ǵ, thích th́ nói đại cho rồi c̣n làm bộ!

Ơ hay! Thằng nầy nói ẩu tả... coi vậy mà đúng! Tôi đành phải xuống nước:

-           Sao mày ăn nói cái kiểu... Việt Nam quá! Th́ mày từ từ cho tao tính chứ... chưa ǵ hỏi ào ào làm sao tao trả lời sớm được...

-           Có ǵ đâu mà khó... anh ở Mỹ mà dở quá trời... nhát như cáy... thôi th́ em để cho anh tự làm quen đi, có ǵ khó cứ hỏi em....

“Thằng vô duyên...” trước khi biến, c̣n nói thêm: “Tên chị đó là Hiếu”. Được rồi, mi không giúp th́ tự ta làm quen cũng được, cho mi sáng mắt ra...

Nghĩ vậy, tôi cũng chưa biết cách nào mà làm quen với Hiếu cho ổn đây. Ở bên Mỹ dễ ợt, thấy bạn gái th́ nói chuyện tỉnh bơ, c̣n bên đây sao ngượng quá, làm như có ǵ cách biệt ở giữa ấy!

Qua một ngày rồi mà Hiếu vẫn chưa biết đến có người hàng xóm chiêm ngưỡng..

“Nhà nàng ở cạnh nhà ... chú tôi

Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn...” (thơ Nguyễn Bính)

Hiếu cũng không thèm nh́n qua nhà ông chú tôi một cái nào. Thỉnh thoảng ra sân chơi với chó. Lâu lâu, nghe tiếng Hiếu cười ngặt nghẽo v́ con chó làm cho nhột. Nh́n con chó và Hiếu trững giỡn với nhau, tôi nghĩ : “Mày có phước hơn tao”...

Thế rồi, khi nằm trong giường chờ giấc ngủ đến, bỗng dưng tôi bật cười sung sướng khi nghĩ ra cách ḿnh sẽ ăn trộm con chó của Hiếu. Cách làm quen nầy độc đáo lắm, v́ Hiếu sẽ qua tận nhà chú tôi để làm quen với tôi, kiếm chó! Nghĩ là làm. Tôi rón rén ḅ xuống giường. Thằng Tửng đă ngủ ngáy rồi, vẫn cố nhướng mắt lên:

-           Anh Đăng đi đâu đó, cho em đi với...

Tôi gạt phắt:

-           Ngủ đi, anh đi tiểu thôi mà....

Xuống bếp, nh́n quanh quẩn, mở tủ lạnh kiểm soát, tôi thấy có một con gà luộc nằm trong đó. H́nh như con gà nầy do thím tôi luộc sẵn để mai làm cháo gà sớm đây mà! Tôi tḥ tay nắm lấy con gà, tay kia cầm cái đùi gà vặn bẻ nghe cái rốp, rồi giấu vào trong túi áo, xong len lén mở nhẹ cửa hông, đi tới sát bên cạnh hàng rào, nhón gót nh́n qua nhà Hiếu.

Đèn trong pḥng khách đă tắt tối đen, nhưng có một pḥng vẫn c̣n đèn sáng. Tôi thầm hy vọng Hiếu c̣n thức... Tự dưng, tôi chắc lưỡi như gọi chó một cách vô thức, trong lúc

hai tay th́ cột sợi giây vô cái đùi gà... Đâu có lư nào họ cho con chó nhỏ như cái nắm tay ở bên ngoài bao giờ... Coi bộ cũng khó thiệt!

Nhưng ơ ḱa, h́nh như cửa sau nhà bếp của Hiếu có đèn bật sáng lên, và tôi thấy chị người làm đang đưa rác ra sau hè đổ vào thùng lớn hơn. Cánh cửa bếp vẫn mở. Tôi chắc chắc lưỡi lớn tiếng hơn một chút, và móc cái đùi gà ra, ném về phía cửa sau, hy vọng mùi gà sẽ quyến rũ con chó nhỏ...

Thật là mừng hết lớn khi tôi thấy bóng con chó xuất hiện ở cửa bếp. Tôi chắt thêm mấy tiếng to hơn khi chị bếp vào trong, rồi lần tới chỗ sát gần nó nhất, giựt giựt cái đùi gà để nhử chó.

Công nhận con chó tinh thật. Nó chỉ ngần ngừ 1 giây rồi láu táu chạy theo cái đùi gà, cuối cùng lọt vào tay tôi lúc nào không hay. Ôm con chó chiến thắng trong ḷng, tôi thầm nghĩ: “ngày mai chủ nhân của mày phải qua năn nỉ tao, tao mới cho về”.

Quá mệt và vui v́ chuyện bắt được con chó, khi trở về pḥng, tôi chỉ thả vội chú chó xuống đất với cái đùi gà, rồi leo lên giường làm một giấc cho tới sáng... Ngủ chưa được bao lâu, tôi hoảng hốt bật dậy khi nghe tiếng thằng Tửng hét ngược:

-           Con quỉ... sao mầy vô đây được... đái ướt hết áo của tao rồi!

Thấy tôi nh́n, cu cậu phân bua:

-           Cái áo mới của em nó đái dơ hết rồi... con chó Bô Rí Tồ của chị Hiếu sao nó vô đây được vậy ḱa?

-           Sao em biết nó là chó của Hiếu?

Mặt Tửng nghênh lên:

-           Sao không biết, cái ǵ mà em không biết....

Rồi tự dưng nó im lặng một chút, sau đó quay qua nh́n tôi với ánh mắt tinh qúai

-           Ủa, mà anh bắt tù binh chi vậy? Phải anh ăn trộm đùi gà trong tủ lạnh để dụ dỗ “gái tơ” ... ơ quên... “chó tơ” không? Trời ơi, làm hồi sáng nầy,  mẹ em thấy con gà thành thương binh, cứ chửi em là: “đồ con nhà chết đói, thấy đồ ăn là tối con mắt...”, làm em tức quá trời!

Nó đẩy vào vai tôi:

-           Đi xuống mà giải oan cho em đi...

Tôi cười giả lả, và phải cho nó năm đồng đô la để bịt miệng, nó mới chịu im. Khi tôi đang ngồi ăn cháo gà với con chó lẩn quẩn dưới chân gặm xương, th́ tiếng của Hiếu vang lên trước cửa:

-           Chào bác... Tửng ơi, em thấy con chó của chị đâu không?

Tôi vội vàng xách con chó chạy lên pḥng, tai vẫn nghe ngóng. Tiếng Tửng ấp úng:

-           H́nh như là... có đó chị...

-           Sao lại là h́nh như?

-           Nếu em không lầm th́ nó đang chơi với anh Đăng... anh Đăng của em thích chơi chó lắm!

Thằng khỉ, đúng là nó cố t́nh “chơi chữ” tôi đây mà... chó đái vô áo có một chút mà thù dai quá!

-           Ủa, anh Đăng là ai?

-           Là anh họ của em... mới bên Mỹ về...

-           Phải cái ông hay ŕnh chị dưới gốc cây nhăn không, con mắt ổng nh́n trừng trừng làm chị tưởng là ăn trộm chứ, hết hồn hết vía à...

-           Đúng ảnh rồi đó chị... mà anh Đăng của em coi cũng đẹp trai, sao chị nỡ ḷng nào nói ảnh giống ăn trộm!

-           À há... xin lỗi Tửng chị nói lộn...

Tôi cảm thấy được vuốt ve khi nghe câu nầy. Im lặng 1 chút, Hiếu tiếp:

-           Đúng ra th́ anh Đăng của em thật đặc biệt, phải nói ảnh là... “thiền” Đăng mới đúng...

À, th́ ra nàng ta đă thấy tôi ngồi “thiền” dưới gốc cây nhăn, vậy mà làm tỉnh, vẫn chơi đùa như không biết ǵ... đúng là con gái ghê thật!

Lại im lặng, rồi tiếng chân của hai người đi ra ngoài... Tôi nh́n qua rèm cửa sổ, thấy thằng Tửng nhà ḿnh với nàng Hiếu đang cười toe toét, nghiêng ngửa, chẳng biết họ nói về chuyện ǵ mà vui thế... Con chó Bô Rí Tồ đang chạy lon ton dưới chân Hiếu...

Đợi cho thằng Tửng trở vô, nó vừa ló đầu vào pḥng, là tôi chụp điều tra ngay:

-           Hiếu có nói ǵ anh với Tửng không?

-           Th́ hồi năy trong nhà anh nghe rồi đó...

-           Th́ khen anh biết thiền thôi chứ ǵ?

-           Ai mà khen hồi nào?

Tôi ngạc nhiên:

-           Không khen, vậy chứ là sao?

-           Anh nầy ở Tây ở Mỹ ǵ mà quê quá, chẳng biết ǵ hết... Chị Hiếu nói anh là “thằng điên” chứ khen hồi nào.... làm em với chỉ cười quá trời!

Tôi vẫn chưa hiểu:

-           “Thằng điên”... nói hồi nào?

-           Chứ... “ Thiền Đăng”  không phải thằng điên th́ là ǵ?

-           Ờ há...

Tôi “ờ há” một cách lăng xẹt, như nghe chuyện của ai đó chứ không phải chuyện ḿnh. Nói xong hai chữ đó, tôi mới thấy giận... giận Hiếu th́ ít mà giận thằng Tửng th́ nhiều! Nó là em út trong nhà, không về phe anh th́ thôi, lại c̣n hùa với đối phương để cười tôi nữa...

OK, cho cười, đă thế th́ tôi không thèm ngó tới 2 cái mặt dễ ghét ấy... quên, ba cái mặt lận, v́ phải cộng thêm cả mặt của con chó!

Một tuần lặng lẽ trôi qua. Mấy ngày đầu tôi không thèm nghĩ tới chuyện cũ, đi chơi thả dàn. Dành giờ cho việc mua sắm quà cáp tặng mấy đứa em, cho cả bạn bè ḿnh nữa. Nhất là CD, phim truyện... đủ thứ. Qua ngày thứ tư thấy nhớ nhớ, thiếu thiếu một cái ǵ. Thỉnh thoảng ghé mắt qua rèm cửa, tôi cũng không c̣n thấy bóng dáng Hiếu ngoài sân nô giỡn với chó như mọi khi.

Muốn hỏi thăm thằng Tửng, nhưng tự ái đùng đùng nổi dậy vẫn c̣n đầy trong người, tôi đành nuốt hận lặng im, nghe bứt rức khó chịu như kiến cắn!

Cách đây một tiếng, nghe tiếng c̣i xe hơi từ ngoài cỗng lớn vẳng vào, tôi ghé mắt nh́n ra, thấy Hiếu ăn mặc thật đẹp, như một “model” nước ngoài, đang tay xách nách mang

có vẻ đi xa. Tôi hoảng hốt bật dậy, lo sợ nàng biến khỏi nơi đây khi tôi chưa được làm lành, nói đúng hơn là làm quen, và tôi sẽ không bao giờ gặp lại Hiếu nữa...

Mẹ tôi đi chơi với thím và các bạn cũ của mẹ vừa về đến, lên pḥng nh́n tôi:

-           Sao, con thấy con gái bên Việt Nam đẹp không?

Nghĩ tới mấy cô mẹ giới thiệu, tôi định chê, nhưng khuôn mặt Hiếu chợt hiện lên xinh xắn, tôi phải bấm bụng trả lời:

-           Cũng đẹp đó mẹ.

-           Thấy chưa, mẹ đă bảo mà... Con chịu cô nào chưa?

Tôi ngần ngừ, nói thật ư ḿnh:

-           Thôi mẹ, quen cho vui chứ con sợ lấy mấy cô bên nầy lắm... tụi bạn con nó nói là con gái Việt Nam lấy Việt Kiều v́ chỉ muốn đi Mỹ!

Mẹ trợn mắt:

-           Đâu phải ai cũng vậy con! Đó chỉ là người ta chỉ đồn đăi về mấy ông già hảo ngọt, mê đào nhí mới bị tụi nó lợi dụng ... chứ trai gái cùng tuổi có sự thương yêu th́ phải khác... với lại c̣n tùy cách giáo dục của gia đ́nh họ nữa!

Mẹ nói xong, vội bỏ xuống bếp v́ tiếng của thím đang gọi ơi ới... Buồn buồn, tôi lại bên cửa nh́n xuống nhà Hiếu, bóng đáng người đâu rồi... tức cảnh sinh t́nh, tôi hát nghêu ngao, tầm bậy tầm bạ cho đỡ buồn:

“ Từ Mỹ qua đây tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi giây gai anh dắt con Bô Rí Tồ...”

Tôt cứ hát đi hát lại vài lần câu nầy, th́ chợt nghe bên dưới vườn nhà ḿnh có tiếng cười ha hả, nghe như tiếng của Hiếu. Lật đật vén màn nh́n xuống, tôi thấy quê ơi là quê khi thằng Tửng và Hiếu đang nhe răng cười ngon lành ở đó... “Đúng là con gái Việt Nam quá quắt!”... Ủa, mà rơ ràng tôi thấy Hiếu đi rồi mà sao nàng lại c̣n đứng đây? Chưa kịp suy nghĩ tiếp th́ Tửng ló mặt vô:

-           Xuống vườn chơi với tụi em anh Đăng.

Tôi c̣n giận nên trả lời nhát gừng:

-           Thôi đi... mấy người chê tui điên mà chơi ǵ....

Tửng đang chưa biết trả lời thế nào, th́ một giọng ngọt ngào cất lên:

-           Em chỉ giỡn chơi cho vui thôi mà... Xin lỗi anh nha... Anh đừng giận em nữa...

Tôi nghe như một ḍng nước mát rót vào ḷng. Nụ cười và khuôn mặt Hiếu, nhất là đôi mắt long lanh hiện ra làm cho tôi thoải mái ngay lập tức. Tôi cười:

-           Chuyện nhỏ mà, không có ǵ hết!

-           Vậy anh có muốn đi chơi với tụi em chiều nay không? Em mời anh đi ăn tối với em và Tửng...

Đang ngần ngừ v́ sợ con gái Việt Nam khó hiểu, th́ thằng Tửng xía vô:

- Đi anh Đăng, mai chị Hiếu về rồi...

-           Về đâu?

-           Th́ về Mỹ chứ đâu... chị ấy cũng là... “Vịt Ḱu” như anh đó!

Tôi mở mắt lớn nh́n Hiếu. Thảo nào cách ăn mặc và đồ dùng của Hiếu không giống con gái bên nầy... Tôi cảm thấy thoải mái, tự nhiên như phong độ của ḿnh lúc c̣n bên Mỹ:

-           OK, ḿnh đi... Hiếu cho anh số phôn ḿnh liên lạc sau nha.

Hiếu nheo mắt nh́n tôi gật đầu. Đây là ngày tôi cảm thấy thoải mái, vui vẻ nhất trong thời gian “đi du lịch”, ngay trên quê hương “mẹ” của ḿnh.

Diễm Châu TNQG

 

 

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Bua Tiec Dem Noel (Unicode) - Diem Chau TNQG

Bữa Tiệc Đêm Noel

Diem Chau TNQG

Mới đó mà ngày mai đă đến Noel rồi. Thảo đứng trong căn bếp nhỏ của ḿnh nh́n quanh, rồi đến bên tủ lạnh mở cửa từng trên ngăn đá nh́n vào, ngẫm nghĩ chẳng biết nấu cái ǵ đây cho buổi tiệc đêm mai Giáng Sinh được tổ chức tại nhà nàng, do mấy đứa em chỉ định, dù trong tủ đầy dẫy thịt cá tôm cua, thứ ǵ cũng có, kể cả Ice cream, thứ Thảo rất thích nhưng lại sợ v́ dễ mập.

Nhưng nhiều khi làm việc và nấu nướng đă quá nhiều, Thảo thấy đầu óc ḿnh mê muội đi, chẳng buồn suy nghĩ xem ḿnh phải nấu thứ ǵ cho bữa ăn sắp đến. Có khi để khỏi làm bếp, và thay đổi món ăn, Thảo chạy ra tiệm khuân về hai cái Pizza lớn, hay là ghé vào tiệm bán Hamburger mua cho mỗi người một phần, hoặc dẫn nhau ra tiệm cho nó khỏe.

Mà ra tiệm ăn th́ ngon lại khỏe thiệt, có nhiều món tha hồ lựa chọn, chỉ tội hao tốn hầu bao thôi. Lâu lâu làm một lần th́ được, làm hoài kiểu đó coi bộ khó kham nổi với cuộc sống b́nh thường như gia đ́nh nàng hiện nay. Nhưng... dù sao th́ sau khi đi ăn về, thế nào Thảo cũng thường hay bị khó chịu v́ bột ngọt hành, cho nên ngày hôm sau đâu lại vào đó, nghĩa là Thảo hết bế tắc v́ sự không biết nấu món ǵ ăn cho cả nhà.

Chị em Thảo định cư ở thành phố nầy đă được ba mươi năm rồi. Năm nào cũng thế, cứ mỗi lần có lễ lộc hay buổi tiệc vui nào đó, là tổ chức họp mặt, không nhà người này th́ người kia. Tổ chức ở nhà ai cũng thế, mỗi chị em bưng đến một hai món, để lên chiếc bàn dài được chưng bày đẹp đẽ, hoa lá xinh tươi và ... quá xá đồ ăn, món nào cũng ngon cũng hấp dẫn, tha hồ mà ăn, ăn xong người nào cũng hơi một chút hối hận, vỗ bụng than “ăn nhiều quá” sợ lên cân, rồi lại tự an ủi:

- Thôi ngày lễ ăn cho đă rồi “diet” sau...

Vậy đó, nhưng được cái chưa ai bị thân thể to quá khổ, vài người nh́n chỉ hơi đẫy đà tí thôi, c̣n có thể thon thả lại được... nếu thật sự muốn “ốm o gầy ṃn” cũng không khó lắm, chỉ việc nhịn ăn bớt và tập thể dục th́ cũng được.

Ngày mai Giáng Sinh, Thảo đă lỡ chơi ngon, tuyên bố với mấy đứa em rằng:

-  Thôi, năm nay tụi bây khỏi nấu món ǵ, để chị bây bao thầu hết, cứ đi chơi cho khỏe khoắn, đừng có lo.

Không phải tự nhiên mà Thảo phán ra câu nầy, bởi nàng cũng thuộc loại làm biếng có cầu chứng. Cũng chỉ v́ mấy đứa em, chúng nó rủ nhau mướn cái xe Van lớn đi Las Vegas chơi vài ngày, trở về lại ngay đúng trước đêm “Noel” vài tiếng, c̣n giờ đâu mà sửa soạn nấu nướng...

Chúng nó chỉ lo việc đặt trước bánh “Buche De Noel” trong tiệm bánh Pháp hẳn hoi, ăn ngon mà không bị ngọt quá... cùng lo ba thứ nước uống, luôn cả rượu đỏ loại “xịn”, chữ của người trong nước thường dùng, có nghĩa là rượu ngon, là đủ rồi. C̣n đồ ăn th́ Thảo sẽ nấu.

Bây giờ Thảo mới thấy hối hận! Chẳng biết nấu cái ǵ đây. Hễ bày ra nấu th́ sẽ đứng từ sáng tới tối mà làm. Nhà Thảo th́ chắc chắn như đinh đóng cột rằng là ông chồng và mấy đứa con nàng không thích vào bếp. Nếu có bị ép buộc th́ càng làm cho Thảo bực ḿnh thêm, v́ mấy người đó toàn làm sai, cho Thảo càng thêm vướng víu và ngứa mắt, v́ phải sửa lại những thứ bị làm hư!

OK, thôi được rồi... ḿnh sẽ không nấu nhiều, chỉ làm hai món mà ngoài tiệm không có bán, hoặc họ làm không ngon thôi. Đó là nồi súp và gỏi. C̣n lại các món khác, “order” ở tiệm ăn, giao cho chồng con đi lấy về là dễ nhất.

Thảo ngồi xuống bàn , lấy cây bút viết những thức sẽ có trên bàn tiệc đêm Noel. Ngày xưa mẹ hay nấu cháo gà, gỏi gà là chính, ngoài ra c̣n những món linh tinh khác mà nàng không tài nào nhớ nổi.

Bên Việt Nam, không phải lúc nào cũng được ăn gà. Chỉ có dịp lễ lạc, trong nhà mới bắt gà làm thịt. Bên nầy gà là món ăn b́nh dân, như tôm tép ở quê hương ḿnh... Món cháo gà th́ làm quá dễ, ai nấu cũng được, bất cứ lúc nào, không đợi đến lễ tết mới được ăn... Bởi vậy cho ăn hai món đó, thế nào chúng nó cũng chọc nhau :

-    Cha, hôm nay chị Thảo đăi món gà bây ơi... Con gà nó kêu chíp chíp!!!

“Chip” đây tức là rẻ tiền! Trời ạ!

Viết cái “menu” xuống trên một tờ giấy trắng, Thảo lẩm nhẩm đọc lại vài lần coi có cần bổ túc thêm ǵ không...

-           Bánh Buche De Noel

-           Gà nướng nhồi thịt & nấm hương (đặt ở nhà  hàng)

-           Bê thui – bánh tráng nướng – tương Cự Đà (đặt người ta làm)

-           Bánh canh tôm cua

-           Gỏi chân gà rút xương

-           Bánh phồng tôm

-           Chả gị tôm cua (mua ở tiệm)

-           Bánh ḿ Pháp (chợ Mỹ)

Lát ghé chợ mua bột bánh canh, tôm cua th́ Thảo đă có làm sẵn vài kư, nêm nếm cho vừa ăn, chia ra từng bọc nhỏ, mỗi bao một kư, cất trong tủ đông đá. Khi nào cần th́ có ngay, đem ra xả tan đá là dùng được.

Món bánh canh nấu kiểu miền Trung nầy, các em Thảo rất thích ăn. Trong đêm lạnh lẽo, sau khi làm một chầu no nê, th́ tô bánh canh nhỏ sau cùng, bao giờ cũng làm cho ấm bụng hơn, trước khi chia tay ai về nhà nấy...

Gỏi chân gà th́ đến chợ Việt Nam, ở quầy đông lạnh mua hai vĩ chân gà rút xương là đủ. Ngoài ra phải có giặm thêm thịt gà và rau bắp chuối, rau bắp cải bào nhỏ , cũng không thể thiếu rau răm. Mùi vị của rau răm làm thơm nồng đĩa gỏi trông hấp dẫn hơn, bên trên có những miếng chân gà tươi vàng xé nhỏ đầy gân,  ăn nghe sần sật, nước mắm chanh ớt tỏi đường chan lên trên, làm cho ai nh́n cũng thấy bắt mắt. Chưa ăn đă có cảm nghĩ là món nầy rất ngon.

Mà Thảo nổi tiếng trong nhà làm gỏi ngon. Bởi nàng biết  cách làm màu sắc hài ḥa trên đĩa thức ăn, biết chọn những thứ ǵ trộn với thứ ǵ, khiến cho món ăn càng ngon hơn...

Bao nhiêu món đó thôi, là đă đủ mất th́ giờ nhiều rồi. Lại c̣n phải chiên bánh phồng tôm nữa. Bào rau bắp chuối ngâm trong nước chua xong, lại phải bào tiếp bắp cải, rồi hành tây... xong pha nguyên keo nước mắm tổ bố để dành trong tủ lạnh luôn... Thảo chịu khó lấy cái cối đá đâm tỏi và ớt cho nhuyễn, cách nầy ngon hơn là dùng máy xay nhỏ. Cũng như nếu làm nước mắm pha, th́ vắt chanh ngon hơn là trộn giấm! Nhưng... dùng giấm th́ đỡ mất công hơn!

Rau hành ng̣ cắt nhuyễn để trên bánh canh cũng phải có. Tánh Thảo cẩn thận lo trước đầy đủ hết mọi việc. Nàng không thích đến giờ ăn mà thiếu cái nầy, cái nọ lại phải chạy đi làm thêm, mất sướng!

Mấy món ăn khác th́ đă đặt trước ở nhà hàng, công việc nầy giao cho mấy đứa con Thảo phải giúp ba nó, tức là cha con cùng nhau lái xe đi chở về.

Vậy chứ hôm sau, khi bắt đầu vào bếp, loay hoay nấu nướng khoảng bốn tiếng, th́ mọi việc đều xong. Cũng v́ Thảo đă rửa rau, bóc hành .v.v... sửa soạn mọi thứ để làm trước, chỉ phải nấu lên thôi.

Mùi bánh tráng nướng thơm lừng trong không khí, những miếng bánh phồng tôm gịn rụm, nhẹ nhàng tan ra khi ngậm trong miệng, muỗng canh nêm nồi súp, nàng húp thử thấy đậm đà và ngọt ngào làm sao... Thảo thấy hài ḷng khi nêm nếm những món ḿnh vừa nấu xong. Coi như hôm nay tổ đăi, nấu món ǵ cũng ngon...

Trời sụp tối thật nhanh... Cha con nó chở nhau đi lấy đồ ăn chắc sắp về.

Thảo bưng b́nh 2 b́nh hoa hồng vừa được cắm hồi trưa, cách chưng hoa của nàng trong b́nh pha lê trắng hợp thời với lối cắm hoa bây giờ, họ không c̣n xài những b́nh cắm hoa cao nữa, mà cắm theo lối x̣e ra như cái nấm nhỏ trên bàn từng cụm... những cánh hoa hồng, trắng, phớt tím san sát chen nhau nở rộ trong b́nh thủy tinh rất dễ thương.

Ly, giấy, đĩa và muỗng nĩa để một bên, hộp bánh Buche De Noel sẽ để đầu kia, kế bên b́nh hoa, chính giữa là thức ăn... những cây nến trắng sẽ được đốt lên cho điệu nghệ thêm một chút, chứ ánh sáng của chùm những ngọn đèn pha lê trên trần nhà đă soi đủ sáng trong căn pḥng nầy. Ḷ sưởi vừa được vặn lên, lửa bám vào khúc củi đang nổ tí tách vui tai, thật là đầm ấm...

C̣n nữa, cái máy CD đang phát ra những ḍng nhạc Giáng Sinh nho nhỏ, nhẹ nhàng rất hợp thời hợp cảnh...

Tiếng máy xe ngừng trong sân, cha con đă lấy đồ ăn về. Mỗi người lễ mễ đi vào, tay xách nách mang, dù bận rộn công việc sửa soạn, nhưng ai nấy cũng thật là vui và háo hức chờ đợi khách đến.

Đêm đang nhẹ nhàng xuống. Ngoài trời bắt đầu sương bao phủ v́ nhà của Thảo ở trên đồi cao. Những ngọn đèn Noel nhấp nháy bên cửa sổ màu trắng làm căn pḥng sáng ḷa hơn, khi những chiếc xe hơi của mấy đứa em Thảo quẹo vào cổng...

“Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời se chữ đồng... Đêm nay Chúa giáng sinh chốn hang lừa...”

Những khuôn mặt thân yêu cận kề, bài hát thánh ca ngày xưa vẫn vang vọng như hàng năm... Thảo chợt nh́n lên cao, thầm cảm ơn Chúa Hài Đồng đă đến, ban ơn lành và t́nh thương cho nhân loại, và riêng cho gia đ́nh của ḿnh, như đêm nay...

Diem Chau TNQG

 

 

 

 

 

1 Chuyen Giao Tranh - Tap ghi Sept. 24-08

Một Chuyến “Giao Tranh”

Diễm Châu TNQG

LTG: Hai chữ “Giao Tranh” có thể khiến bạn lầm lẫn là đi “đánh nhau”, nhưng không phải, đây chỉ là trùng hợp chữ nghĩa! “Giao Tranh” tức là mang Tranh đi giao cho pḥng triễn lăm. Chuyến đi nầy hơi lo, bởi v́ cơn băo Ike vừa hoành hành tại Houston, chỗ chúng tôi sẽ đem Tranh đến, dù rằng đă hoăn lại một tuần lễ.
Mời các bạn thích du lịch, cũng như các vị ít có dịp chu du thưởng lăm.
                                                                                                     o o o
Sáu giờ rưỡi sáng, tôi mắt nhắm mắt mở bước vào pḥng tắm. Con trai tôi trước khi đi làm đă nhớ đánh thức mẹ dậy theo lời dặn. Hôm nay là ngày chúng tôi lái xe qua Texas “giao tranh” cho người ta, để sửa soạn cho cuộc triển lăm của họa sĩ ViVi sẽ diễn ra trong ṿng 3 tuần nữa.
Lần đi nầy, chúng tôi đă dời lại một tuần, lư do là bên Housrton bị băo. Nghe nói đa số thành phố bị cúp điện, và thành phố Gaveston gần đó th́ coi như hoang tàn đổ nát, hư hại 100%!
Không biết Houston có ảnh hưởng nặng không? Bạn bè bên đó có người nói không sao, chỉ bay hàng rào, hay vài nhà bị bay chút nóc... Người th́ vô tư:
-           Tụi nầy nghỉ việc ở nhà ra chợ kiếm đồ về nhậu trong lúc chờ đợi!
Thôi th́ việc ǵ phải làm, cứ làm. Chần chờ rồi bận nầy nọ lo không kịp cũng phiền!
Bảy rưỡi chúng tôi ra khỏi nhà. Tới hăng cho mướn xe Avis đúng 8 giờ. Chỉ 5 phút sau là ViVi lái xe ra khỏi nơi đó. Muốn thủ tục nhanh chóng, thường thường tôi hay đặt mướn xe trên mạng lưới điện toán trước.
Mỗi khi đi xa bằng xe hơi, dù là trong tiểu bang Cali, tôi thường hay mướn xe. Đi xe mướn có lợi hơn đi xe của ḿnh, đó là lối suy nghĩ của tôi, tại sao có lợi? tôi sẽ nói ở phần sau…
Trên trang Web, bạn tha  hồ lựa chọn, rất nhiều hăng cho mướn xe với điều lệ riêng. Tôi th́ cứ hai hăng quen thuộc gần nhà, một hăng là Enterprice, hăng nầy chỉ cho chạy giới hạn trong 3 tiểu bang là California, Arizona, và Nevada.
Hăng kia là Avis, muốn đi đâu cũng được, giá mắc hơn một chút, muốn 1 way cũng có luôn. Cho nên mỗi lần xuyên bang hơi xa xa, như qua miền Đông, lên Canada, về Texas… th́ tôi hay mướn xe của hăng Avis.
Những chiếc xe mướn thường là xe mới, không giới hạn chạy bao nhiêu “miles”, xa hay gần, mà chỉ trả tiền bao nhiêu ngày muốn mướn. Lần nầy tôi mướn 5 ngày. Hai ngày lái đi, hai ngày về, một ngày nghỉ xả hơi.
Về nhà, chất tranh lên xe là việc của ViVi. Phần tôi th́ lo thức uống, trái cây, nước đá và những thứ linh tinh khác. Cần nhất là mấy cái CD để nghe cho đỡ buồn ngủ trên đoạn đường dài.
Nhưng rồi khi lên xe, mới hay chiếc Cargo Van mướn lần này lại không có máy hát CD. Cũng may là hai người thi nhau lái, nên đôi khi buồn ngủ quá, th́ tôi lại hát vài bài theo lối “hài” mà Hoài Linh và Thúy Nga, Hồng Đào thường hay hát! Ai nghe được chắc phải giật ḿnh, tỉnh ngủ!
Mười rưỡi sáng mới khởi hành, đi cho đến gần 12 giờ đêm (giờ Houston, hơn Cali hai tiếng) mới đến thành phố El Paso. Thường thường, khi ngang qua ranh giới của Arizona và sắp đến Texas, thỉnh thoảng gặp cơn băo cát nổi lên là cũng trở ngại, v́ lệnh chính phủ bắt buộc bạn phải lái xe vào các Exit hai bên xa lộ, không được chạy trong cơn băo.
Những khi băo cát nổi lên, trời đất trước mặt sẽ có một màu vàng óng. Không gian là một màu vàng của cát, không thấy được những ǵ phiùa trước. Khi ấy bạn sẽ cảm thấy đất trời bao la, vạn vật biến thái không kể xiết!
May thay, lần nầy thời tiết khá tốt, không có băo bụi… Nhưng lại có phiền toái khác là chiếc xe chúng tôi mướn, nó ăn xăng một cách khủng khiếp. Cứ mười lăm miles là một gallon. Đổ một b́nh đầy là một trăm đô, mới chạy có một ngày đă tốn hết hơn hai trăm đồng xăng rồi! Điệu nầy tiền xăng coi bộ khấm khá, vừa nghĩ vừa đau cái ruột!!
Xa lộ 10 không nhiều trạm xăng như xa lộ 5. Đôi khi tôi ngủ gục, giật ḿnh tỉnh giấc th́ thấy b́nh xăng đă cạn. Tính tôi th́ hay lo xa, mà họa sĩ nhà ta th́ cứ cắm đầu cắm cổ lái, chẳng để ư ǵ đến xăng nhớt, làm như đây là nhiệm vụ của tôi không bằng! Thế là phải chạy vào những làng mạc tuốt trong xa, cả mười, mười hai miles để mua xăng, v́ không muốn xe nằm ụ dọc đường! Bị như vậy đến hai lần, có tức không cơ chứ! Mà cái b́nh xăng nầy không nh́n th́ thôi, nh́n nó là thấy cạn! Cũng may tất cả những trạm xăng dọc đường đều nhận “credit card”, không tăng giá khi trả bằng thẻ như trong thành phố ở California.
Xe đă ăn xăng nhiều, mà khi chạy, bánh xe lại kêu lên những tiếng ken két, làm như thiếu dầu nhớt, mặc dù là xe mới! khiến ḿnh cũng hơi run, v́ chạy ban đêm!
Thêm một phiền toái khác là những con thiêu thân hai bên đường quá nhiều, chúng nó cứ lao vào kiếng trước, khiến cả tấm kiếng bị mờ v́ đầy xác mấy “con điên” nầy, dùng gạt nước để làm sạch kiếng th́ lại không có một miếng nước trong máy để “clean”! Thế là cái kiếng be bét không c̣n thấy đường… May thay, trước mặt là trạm xăng, chúng tôi vào đó mua xăng, nhân tiện lấy nước rửa kiếng!
Rốt cuộc cũng tới được khách sạn đúng 12 giờ khuya. Tôi định bụng khi qua đến Houston, sẽ khiếu nại với hăng xe vụ nầy, mướn nhằm xe dổm!
V́ mệt nên chúng tôi đă ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau, thức dậy lên đường lúc tám giờ. Khi đến thành phố San Antonio, chúng tôi định ghé vào thăm, nhưng lại thấy mất công nên thôi.
Thành phố San Antonio đẹp nổi tiếng nhờ có khu shopping ngay bên ḍng nước. Nhiều cửa hàng ăn trên thế giới quy tụ về đây. Có thuyền chở du khách lướt trên ḍng sông để thưởng ngoạn vẻ đẹp hai bên đường. Trên thuyền người lái đ̣ hướng dẫn cho khách biết lịch sử những nơi đi qua. Chúng tôi đă thăm viếng nơi nầy vài lần. Lần sau hết là đi với Cha Văn, chánh xứ tại Austin, TX, khi chúng tôi chở tượng Các Thánh Tử Đạo ViVi làm giao cho giáo xứ của Cha.
Từ Austin  đi San Antonio, khi qua một hang động nổi tiếng ở đây, Cha đă đưa chúng tôi ghé vào thăm. Không biết có phải tên của cái hang nầy là “Gorman Cave” không, v́ Texas có rất nhiều hang động, mà tôi nhớ ở phía trước hang có con Khủng Long màu xanh cho người ta chụp h́nh.

Sau đó là màn đi ăn thịt ḅ Texas, nhất là ở các quán nổi tiếng về Bíp Tết. Tôi nhớ lần đó cha Văn đăi chúng tôi v́ cha đă giới thiệu vềTexas những món ngon vật lạ, nhất là món nầy. Cha kêu cho mỗi người 1 đĩa, nh́n miếng bít tết thật to cháy vàng hai bên mà c̣n đỏ thịt bên trong, nh́n là đă thấy hấp dẫn rồi, kèm theo đồ phụ tùng như khoai nướng, xà lách,  bắp… như một cái mâm! Lần đó tôi ăn cố mà cũng chỉ hết một nửa!  Nhưng mà công nhận thịt ḅ tươi, mềm, rất ngon.
Các bạn qua Texas, nhớ đi thăm các hang động, ăn thịt ḅ bít tết, nếu trúng mùa có thể ăn Craw fish vào tháng tư. Thăm San Antonio, không nên bỏ lỡ cơ hội khi đi ngang đây. Nơi nầy có ṭa nhà của một Hotel lớn (h́nh như là Mariott hay Hilton?) mấy trăm pḥng, đă được di chuyển nguyên Building từ địa điểm cũ qua chỗ mới, cách mấy con đường thật là tài t́nh.
Nhà văn Xuân Vũ ngày xưa từng cư ngụ và cũng mất đi tại thành phố nầy. Hiện nay có vài họa sĩ cao niên thuộc trường Quốc Gia Mỹ Thuật Sàig̣n, đang sinh sống nơi đây.
Xe từ từ lướt qua với sự luyến tiếc của tôi.
Tiếp tục hướng 10 East, chúng tôi thấy những tấm “sign” bằng điện dọc đường, báo hiệu cho khách biết là Houston và Beaumont đang trong t́nh trạng hư hại.
Thật ra th́ Houston không bị băo tàn phá nặng, ngoài một số cao  ốc ở ngay phố Houston bị gió thổi văng hết cửa kính xuống đường, một số căn nhà trốc nóc và có những nơi chưa có điện.
Khi chúng tôi đến nơi, đường xá rất sạch sẽ, nhưng một số đèn lưu thông xe cộ từ North đến South vẫn chưa được sửa chữa, khiến cho xe bị ứ đọng v́ phải chờ theo kiểu “4 way stop”, chỉ như vậy thôi.
Chúng tôi đến nhà họa sĩ Phạm Thông tạm trú hai đêm. Căn nhà của người họa sĩ tài ba nầy tọa lạc trên một miếng đất thật rộng, khoảng 4 mẫu. Sân trước nh́n thấy hồ và cỏ xanh mướt. Hai mẹ con con ngựa được họa sĩ tạc thành, đang nối đuôi nhau đứng phía trước sân rất nghệ thuật.  Gần cửa sát nhà, một con chó thật, giống như là “Bull dog” đang ngồi nhe răng gừ gừ nh́n.
Họa sĩ điêu khắc gia Phạm Thông chính là người đă tạc bức tượng Trần Hưng Đạo đứng chỉ tay xuống sông Sài G̣n, mà chúng ta thường hay thấy trong các Video giới thiệu về “Ḥn Ngọc Viễn Đông” hiện nay. Ngoài ra, họa sĩ c̣n là người tạc những bức tượng vượt biên, tượng Chiến Sĩ… dựng ngay tại đường Bellaire, là con đường chính của người Việt tại Houston.
Nh́n căn biệt thự của họa sĩ Phạm Thông vẫn đẹp và nghệ thuật, chúng tôi chẳng thấy tàn tích ǵ của cơn băo sót lại cả. Chỉ cái hồ bên nhà, họa sĩ nói:
-           Hồi xưa trong hồ nầy hoa sen nở đầy rất đẹp, nhưng sau v́ phải dọn dẹp cực quá những lần hoa tàn, nên tôi đă dẹp hết sen, không trồng nữa.
Rồi cười:
-           May mà khu nầy mới có điện lại hai ngày nay…
Sáng hôm sau, ra vườn họa sĩ cho biết dù không trồng sen, nhưng bù lại, bên hồ vẫn c̣n hai cây liễu rũ dáng thơ mộng, một cây mới bị băo đè xuống, nhưng đă được họa sĩ kéo lên. Trong hồ có cá, có ốc bưu. Chúng tôi thấy trứng do ốc bưu đẻ rất nhiều màu hồng hồng, bám trên các cành cây nhô lên từ hồ.
Hai con vịt trắng rất lớn, mới nh́n tưởng là con ngỗng, đang ung dung thư thả cặp kè đi lại gần đó.
Ngoài ra c̣n có cả cây khế trồng trong một góc cạnh hồ, mới ra hoa mà chưa có trái, trái rất ngọt!
Cũng lạ, cây khế cho trái ở hải ngoại thường là khế ngọt, nhưng ở quê nhà th́ lại là khêá chua! Tôi nhớ ngày xưa nội trú ở Huế trường các sơ áo đen gần bên nhà thờ Nguyễn Tri Phương có cây khế, trái ra nhiều chín vàng, nhưng khi ăn th́ đứa nào đứa nấy mặt nhăn như khỉ, v́ trái khế quá chua, phải chấm muối ớt mới nuốt nổi!
Khế bên Việt Nam thường hay dùng để nấu canh, để ăn với chuối chát rau sống khi nhà làm món thịt luộc, tôm chua. Cũng có người quấn với bánh tráng chấm mấm nêm ngon ơi à ngon… nhờ vị chua của khế.
C̣n bên đây th́ trái khế to, ăn ngọt và ngon, như một thứ trái cây, chứ không dùng làm món để ăn chung với rau sống.
Tôi hỏi:
-           Có bao giờ ông ăn được mấy con ốc bưu trong hồ nhà ông chưa?
-           Ăn hoài chứ, nhưng mỗi lần ăn phải lội ra hồ mà bắt! Tụi nó sinh sản nhiều lắm.
Điều nầy th́ tôi có biết, v́ đọc sách nghe nói ốc bưu sinh sản nhiều và quá nhanh, bên Việt Nam đôi khi chúng phá hoại cả cánh đồng lúa của người dân!
Uống cà phê sữa đá xong, họa sĩ Phạm Thông đưa chúng tôi đến Gallery Palette để giao tranh. Chúng tôi có lệ không ăn sáng, cho đến tận buổi trưa chỉ ăn qua loa, buổi chiều là buổi ăn chính trong ngày.
Pḥng tranh Palette khá đẹp, tiêu chuẩn giống Mỹ, chỉ tiếc là không ở ngay mặt đường, mà hơi khuất trong một góc cuả khu shopping. Ngày 10 tháng 10 /08 tới đây, ViVi sẽ có cuộc triển lăm tại nơi nầy trong ṿng 1 tháng.
Xong vụ “giao tranh”, tôi mới móc cái phôn “cù lần” của ḿnh ra để gọi cho hăng xe khiếu nại. Sở dĩ tôi gọi cái phôn “cù lần” bởi v́ cái phôn chiến của tôi đă bị rớt tỏm vào tô phở tái nạm khi c̣n bên Cali, mua cái khác th́ quá mắc nên tôi xài lại cái phôn cũ, cũng tạm được, nhưng nghe hơi không rơ!
Tôi nói những phiền toái của chiếc xe tôi mướn, và hăng đă cho một chiếc xe câu đến ngay địa điểm tôi đang đứng, chở theo một xe khác để đổi cho tôi, đồng thời chở chiêác xe phiền toái về. Đó, cái lợi mướn xe là như vậy. Thật ra th́ chưa bao giờ tôi mướn xe mà lại gặp t́nh trạng như chiếc nầy.
Chiếc xe đổi ngon hơn chiếc cũ nhiều, có máy hát CD, có đồ điều chỉnh ghế tự động và nhất là chạy 28 miles một gallon xăng. Thiệt là đỡ quá, thấy đỡ lo một chút.
Trong lúc chờ đợi, chúng tôi ra phố gặp nhà văn tiến sĩ Trần Hồng Văn, hiện tại (và từ lâu rồi) anh làm phó cho ông Giám Đốc sở Cảnh sát tại Houston. Muốn gặp anh phải qua bao nhiêu lần kiểm soát, và có một ông cảnh sát hộ tống vào tận văn pḥng! Anh Trần Hồng Văn lúc nào cũng từ tốn, lịch sự và nguyên tắc… vậy mà anh thân với tụi tôi, nhóm nghệ sĩ phóng khoáng cũng lâu rồi, cả gần hai chục năm nay.
Buổi tối hôm đó, tôi gặp nhóm “Tài Năng Văn Hóa” của ḿnh sinh hoạt ngày xưa mời đi ăn tối. Nơi hẹn là một nhà hàng chuyên về ḅ bảy món có tên Thiên Phú. Những khuôn mặt ca sĩ thân quen, coi nhau c̣n hơn chị em… như Trọng Hải, Quốc Dũng, An Khang, Quốc Thông, Trúc Ly… bây giờ vẫn như xưa. Mặc dù ai nấy có thay đổi về t́nh trạng gia đ́nh, tức là không c̣n độc thân nữa, nhưng khuôn mặt th́ vẫn trẻ trung và duyên dáng.
Trọng Hải chững chạc ra bên cạnh vợ con, An Khang th́ tóc dài rất nghệ sĩ, và Trúc Ly càng ngày càng xinh đẹp… bây giờ ai nấy đă có đôi có cặp, và mỗi người có hai đứa con. Quốc Dũng th́ c̣n đi hát show rất nhiều, v́ thế không muốn có “baby” . Quốc Thông cũng đă lập gia đ́nh có 1 bé…
Chúng tôi vừa ăn những con cá nướng, ăn ḅ bảy món, nhắc chuyện sinh hoạt ngày xưa. Có vài ca sĩ trong nhóm tụi tôi bây giờ đi hát cho trung tâm Asia, mở pḥng trà v.v…
Tôi nhớ măi ngày xưa ca sĩ Quốc Dũng đă từng nói với tôi:
-           Em thích đi hát, nhưng chỉ hát quanh Texas thôi, chứ em không muốn qua hẳn bên Cali để hát ḥ, xa gia đ́nh.
Dũng đă và đang làm điều đó. Quốc Dũng đẹp trai, hiền và có giọng hát tuyệt hay. Dũng ngồi bên tôi, nhắc cho cả bàn nghe:
-           Chị Châu có nhớ ngày đó chị nói với Dũng cái ǵ không?
-           Nói ǵ?
-           Chị nói là : “nếu Dũng đi thi Ca Sĩ mà bị rớt, th́ đừng có nản, cứ liên lạc với chị để đi hát, v́ Dũng ca rất hay.
May thay, lần thi đó Quốc Dũng đậu hạng nhất. Quả là thực tài. Hồi xưa, khi tổ chức các cuộc thi tuyển lựa ca sĩ, tôi không bao giờ ngồi vào bàn giám khảo, mà chỉ mời các nhạc sĩ tên tuổi chấm điểm, nhạc sĩ Song Ngọc và Phó Quốc Thăng là thường xuyên nhất.
Dù không chấm điểm, nhưng trong những lần sinh hoạt tập dượt với các thí sinh, tôi theo dơi các em thật kỹ, và biết ngay em nào ca khá hay không, cũng như tính nết của từng em.
Tôi có may mắn là qui tụ được một nhóm các em thanh niên trẻ nhiệt t́nh, yêu văn nghệ, và thương yêu bảo bọc nhau… Nhóm do tôi làm chị cả. Chúng tôi đă sát vai nhau phục vụ cộng đồng tại Houston trong nhiều năm, với ḷng chân thành đối với nhau, chưa bao giờ có sự giả dối trong nhóm…
Khi tôi v́ chuyện t́nh cảm cá nhân của ḿnh mà phải đi tiểu bang xa, các em vẫn c̣n nơi đó. Nhưng dù cho xa cách, chúng tôi vẫn giữ liên lạc, t́nh thân vẫn như xưa, bây giờ c̣n có thêm chồng, vợ, con cái.
Một lát sau, chúng tôi lại gặp nhóm các anh chị bên đài Radio Saigon Houston băng tần 900AM bước vào, họ cũng t́nh cờ chọn nơi nầy ăn tối. Anh chị Dương Phục - Thanh Thủy và các cộng sự, tôi thấy có cả anh Bảo là hội trưởng hội Văn Hóa Khoa Học cùng bà xă… cho biết họ vừa đi làm phóng sự tại miền biển Gaveston về.
-            Gaveston không c̣n ǵ cả, tiêu điều sau cơn băo.
Thật đúng như vậy, v́ trước khi đi, tôi có coi tin tức trên Internet đă thấy. Chúng tôi trao đổi đăm ba câu chuyện. Anh chị Dương Phục hứa sẽ giới thiệu trên đài với đồng bào Houston về buổi triển lăm…, và hẹn gặp lại trong ngày đó.
Tôi đem theo cái máy h́nh, định bụng là chụp nhóm Tài Năng Văn Hóa Việt… Nhưng than ôi! Gặp nhau vui quá, nói đủ thứ chuyện, ăn đủ thứ món ăn, mà rốt cuộc lại quên chụp h́nh! Cho nên không có cái h́nh nào để giới thiệu nhóm sinh hoạt văn nghệ của ḿnh cho độc giả biết… Thôi xin hẹn lại lần sau.
Rồi cũng đến giờ chia tay. Chúng tôi đồng ư với nhau sẽ gặp lại trong những ngày khai trương buổi triển lăm mồng 10 tháng 10 sắp tới.
Vợ chồng Ban Mai hăng hái mời tâát cả chúng tôi tham gia buổi tiệc họp mặt ở nhà Mai trong lần tới. An Khang nói với tôi:
-           Chị Châu, hôm nay nhà em đang sửa mái nhà bề bộn quá nên không dám mời anh chị tới. Lần sau anh chị qua là nhớ ở nhà em, em sẽ làm một bữa “nhậu” nhớ đời…
Mấy đứa em trong nhóm chúng tôi vẫn c̣n hăng như ngày nào. Tôi nhớ lại xưa kia vài tuần là tôi cứ nấu hết món nầy đến món khác để gặp nhau, ăn uống, tập dợt văn nghệ. Một cái sân sau thật rộng của nhà tôi có hồ sen nho nhỏ, có hoa mộc ướp trà của giáo sư Nam Thanh, có cây khế ngọt, có hoa Quỳnh và Cành Giao của nhà thơ Cao Đồng Khánh tặng, giờ thi sĩ cũng như cây đă mất biệt cơi mù khơi… mà ít khi cả bọn ra đó, trừ lúc nào ăn thịt nướng, chỉ tụ họp ở pḥng khách có dàn máy hát, cái TV thật to, vài micro và những đĩa nhạc…
An Khang là người thường ngồi trên tấm thảm đàn cho cả bọn hát. Quốc Thông th́ lo ráp nối âm thanh, Quốc Dũng ca sĩ chính lựa chọn bài bản… Trọng Hải là người coi tổng quát chương tŕnh, Trúc Ly có nhiệm vụ đem tiếng cười đến cho cả bọn… c̣n nữa, nhiều, nhiều lắm…
Khuya quá rồi, chúng tôi phải chia tay trong lưu luyến, v́ tôi sợ về trễ nhà họa sĩ Phạm Thông phải thức chờ cửa.
Sáng hôm sau, chị Thông làm cho tôi một ly cà phê sữa đá tổ chảng luôn, uống cả ngày chưa chắc hết. Uống cho tỉnh ngủ để lái xe! Họa sĩ Phạm Thông c̣n nhắc:
-           Bà xă tôi là nấu món “Giả cầy” nổi tiếng ở Houston… Lần nầy gấp quá không biết trước để sửa soạn, hẹn lại lần sau…
Tôi đáp:
-           Tôi biết rồi, ông nói th́ nhớ lấy!
Nói vậy, chứ tôi biết vợ chồng họa sĩ Phạm Thông rất bận, v́ có hai cơ sở thương mại trong Mall, phải mở cửa đúng giờ… Anh chị lại c̣n làm thêm tờ báo Con Ong, chưa hết, những tác phẩm mỹ thuật cho các nhà thờ, cộng đồng VN cũng do bàn tay anh làm nên…
-           Dù bận nhưng vui. Đời nghệ sĩ mà! Ngồi không th́ buồn lắm!
Trên đường về, tôi nhớ đến những bạn bè Sao Mai Đà Nẵng sinh sống tại đây, giờ nầy có bạn chắc đang vui vẻ bên Cali, trong buổi tiệc họp mặt chúc mừng sinh nhật các thầy Vinh, Bảo & tiếp đón thầy Văn từ Việt Nam sang thăm, do các bạn Khung Trời Sao Mai tổ chức, tôi rất tiếc v́ phải vắng mặt, lúc về nh́n h́nh các bạn thật là vui.
Khi xe ngang qua thành phố San Antonio, tôi hơi nuối tiếc, thế nào tôi cũng phải quay lại thành phố đẹp thơ nầy. Nếu có dịp, tôi cũng sẽ ghé Austin là thủ phủ của Texas, để thăm gia đ́nh người em thân mến Cẩm Lệ, một người t́nh nghĩa có thừa từ mấy chục năm nay vẫn nhớ đến tôi, thăm nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Austin, nơi pho tượng Thánh Tử Đạo ViVi làm bằng Fiber Glass, vẫn đứng ngoài sương gió cả chục năm nay không suy suyễn, thăm Cha Văn, người Cha vui tính và đáng kính đang chăm sóc cho họ đạo…
Hẹn gặp lại Houston trong tháng Mười tới đây.
Diễm Châu TNQG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bun Bo Que Huong

BÚN B̉ QUÊ HƯƠNG

Diễm Châu TNQG

Trời bắt đầu vào thu. Những cây phong đổi màu lá từ xanh ngọc lan dần qua màu tím, màu vàng, màu nâu, mầu cam... tạo nên khung trời thơ mộng, cộng thêm không gian hơi lành lạnh khiến ḷng dạ tôi nao nao nhớ về quê cũ, nhất là khoảng thời gian trước Tết vài tháng.
Con đường đất đi vào nhà tôi hiện nay, kế bên bờ sông cũng từa tựa như khung cảnh một ngày ấu thơ năm cũ, nơi tôi sinh ra và lớn lên trong tuổi măng non, có vầng trăng quê ngoại soi bóng trên mảnh vườn trồng cau và cây ăn trái, có những chén chè thơm mùi hạt sen bọc trong những trái nhăn trắng đục, được gánh đi bán bởi các ‘mụ’ bán hàng rong ban đêm, tiếng rao hàng “Ai... chè khô ô ô ô...ng” vang vọng, kéo dài trong đêm vắng thanh tịch. Những bà chè thường khoác chiếc áo dài nâu củ kỹ lên vai mà không cần cài cúc, dĩ nhiên là bên trong họ đă có bận áo bà ba, v́ tập tục cổ truyền và phong cách của dân Huế, ra đường phải ăn mặc đàng hoàng.
Đêm xuống, những con thuyền êm đềm lướt trên sóng nước ḍng Hương, văng vẳng lời ca Nam B́nh năo ruột và tiếng phách nhịp của các ca nữ xinh đẹp, cùng hợp nhịp nhàng của đàn bầu, đàn tranh, và sáo trúc mua vui cho khách thưởng ngoạn, ngày nay là một nghề ăn khách đối với dân trong vùng, được cải tiến đẹp mắt hơn qua cách ăn mặc của các ca kỷ tân tiến và thời trang, thường là áo dài khăn đóng hoàng hậu, sang trọng kiểu cách tùy theo từng nhan sắc, chiếc thuyền cũng được sơn phết chỉnh đốn hơn, để đón chào du khách khắp nơi trên thế giới tụ về.
Huế và Vịnh Hạ Long, hay Đà Nẵng, nơi có thắng cảnh Năm Cụm Núi Quê Hương (Ngũ Hành Sơn), được coi là nơi du khách tụ vào đông, không thua chi Sàig̣n....
Có những ngày cảm thấy lành lạnh, ngồi trong khoang thuyền nh́n ra làn nước nhấp nhô, nhớ về những kỷ niệm cũ, trong lúc đói ḷng được mời tô Bún Ḅ Huế, món ăn quốc hồn quốc túy của dân miền Trung cày lên sỏi đá, th́ thật là tuyệt vời.
Có một nhà văn đă viết về Bún Ḅ Huế thế nầy: cay quá, thịt ḅ mà lại có gị heo đi kèm nghe không mấy ‘ổn thỏa’! Rồi c̣n cho rằng miếng gị heo đă làm cho tô bún ‘bớt phần thanh nhă’... Chao ơi, nói như thế th́ tôi biết chắc rằng ông nhà văn nầy không phải là người miền Trung rồi. Đă thế, ông c̣n đi so sánh nhiều món ăn của các
miền khác, dĩ nhiên không ngon bằng món ông thích.
Nhưng mà trời ạ... nhiều người th́ lắm miệng, mỗi người mỗi kiểu mỗi cách, mỗi sở thích khác nhau. Tôi cũng rất thích món ăn ông tả, ngày nay có khi c̣n phải đi kiếm những nơi ngon mà ăn... nhưng nếu bảo rằng chỉ ăn hoài món đó th́ không được, phải thay đổi mới khoái khẩu. Hôm nay Phở, mai Cơm tấm, mốt Bún Ḅ Huế, ngày kia Ḿ Quảng, Bánh xèo, bánh tầm b́... món nào cũng có cái ngon riêng của nó, và mỗi cá nhân có quyền thích món nào hợp với ḿnh nhất.
Vả lại, ai cũng có cái tự hào riêng của dân vùng đó, và thức ăn lại tùy lúc, tùy thời... Nóng như đổ lửa mà cho ăn bún ḅ Huế hay Phở th́ khó nuốt trôi, cũng như trời lạnh
được mời ăn kem hay nước đá nhận!
Khi nấu món ăn, người ta thường phân loại, món ḅ là ḅ, heo là heo, ai lại nấu lẫn lộn th́ nước súp c̣n ra mùi ǵ, trừ đồ xào thập cẩm lai căng!
Nhưng với Bún Ḅ Huế th́ lại khác! Ḅ và heo cộng lại thành Bún Ḅ Huế được nhiều người ưa thích, một tổng hợp nghệ thuật ‘nước dùng’ trong ngành nấu nướng, chỉ có ở miền Trung Việt Nam, thích ăn và ưa chuộng nhất vẫn là các bà các cô.
Là dân tộc Việt, cha ông chúng ta đă biến chế ra nhiều món ăn ngon tuyệt. Cho đến bây giờ, người miền Bắc nổi tiếng với món Phở (Beef Soup), mà nhờ cuộc đổi đời, một số lớn ngướ Việt phiêu lưu, trôi dạt khắp nơi địa cầu, đă nổi tiếng trên thế giới. Món bánh cuốn Thanh Tŕ cũng thi vị không kém, rồi c̣n bún riêu cua.... ngay cái món “mộc tồn” cũng trứ danh không thua chi, dù thực khách đa số là ‘phe ta’.
Người miền Trung, sinh sống nơi miền có cái eo chính giữa đất nước. Hai đầu to ph́nh dành cho Nam và Bắc, phần teo tóp để cho miền Trung... Chính vậy mà ư chí vùng lên, cách mạng phấn đấu tiềm tàng trong tâm khảm người trai tráng của nơi nầy, Không ít, thành danh lỗi lạc. Một triều đ́nh Vua Chúa ở Huế và những nhân vật chính trị, đảng phái người miền Trung đă nói lên điều đó.
Thức ăn cũng vậy, khác lạ và thơm ngon, đủ thức vị trong nồi súp, đó là Bún Ḅ Huế, hay tô Ḿ Quảng đậm đà, ngoài ra c̣n nhiều món khác như bánh bèo, bánh nậm, bột lọc, cơm hến, nem tré....
Trong Nam, miền đất ph́ nhiêu c̣ bay thẳng cánh, ai mà không biết đến món nổi tiếng  Hủ Tiếu Mỹ Tho, cơm tấm, gỏi cuốn... và những món nhậu không ai bằng, cũng như canh chua cá kho tộ,  cá lóc nướng trui, ba khía, v.v...
Nếu nói về thức ăn ba miền, kể cả ngày cũng chưa hết...
Những ngày mùa Đông, dân miền Trung thường hay bị băo lụt, xứ dân gầy v́ nghèo lại thêm xác xơ! Đất c̣n teo huống chi con người!
“Quê hương em nghèo lắm ai ơi, mùa đông thiếu áo hạ thời thiếu ăn, trời rằng trời hành cơn lụt mỗi năm... ḥ ơi... khiến đau thương thấm tràn ngập Thuận An để lan biển khơi... ới ḥ....”
Câu hát trên cho thấy lắm tai ương xảy ra trên vùng đất quê nghèo nầy... lụt lội thường tấn công vùng đất khô cằn, có khi hàng tuần, hàng tháng nước mới chịu rút. Những lúc ngập lụt th́ làm ǵ có chợ búa, thức ăn thường là nước mắm và muối ớt, trứng vịt luộc. May mắn lắm mới có một chiếc ghe chèo tới, bán cho vài thứ có thể ăn cầm cự chờ chính phủ cứu trợ. Cũng có gia đ́nh chờ dài cổ gần chết đói mà không thấy ai tới cứu!
... nói chi mơ ước đến tô Bún Ḅ Gị Heo cay cay, mùi mắm ruốc bốc hơi,  khói tỏa bay thơm lừng trong không khí.
Những lúc trời mưa lụt, ngồi co gị trên bộ phản, nh́n ḍng nước cuồn cuộn, đục ngầu
 lan tràn mọi nơi, trong nhà, ngoài sân, kéo theo những cọng rác rến, và xác thú vật chết trôi dơ bẩn... Đói quá đầu óc dễ mơ tưởng đến một thứ ǵ hấp dẫn dạ dày con người... Mùi Bún Ḅ Huế đâu đây... chắc mê sảng rồi! Làm ǵ nhà ai có bún, có thịt mà nấu trong lúc nầy! Chưa nói đến lửa củi cũng phải để dành nuôi thân trong những ngày tới, biết khi nào nước rút mà mong. Thôi th́ đành ăn trong tưởng tượng cũng đỡ phần nào sự thèm khát của con người. Ngồi gục đầu ôm cái bụng lép xẹp kêu rọc rọc, nhớ mụ gánh Bún Ḅ Huế mỗi sáng cứ khoảng bảy giờ là xuất hiện đầu hẻm, hai cái thúng hai bên, một bên đặt nồi bún ḅ, bên kia là rổ chén bát muổng đũa, cùng chanh ớt hành lá rau răm, và cái khăn lau tô chén. Phía dưới có thau nước để tráng sơ qua cái tô cho phải phép chứ cũng chẳng được sạch chi cho lắm. Muốn sạch th́ mang tô nhà ḿnh ra mua... nhưng ăn bún trong cái tô nhà ḿnh th́ lại thấy không ngon mới là phiền...
Trong tô Bún Ḅ Huế có cái ǵ mà thơm ngon, quyến rũ như thế?
Dĩ nhiên là phải có bún cọng lớn, thịt ḅ bắp (gân), gị hay móng heo là những thức chính phải có để nấu Bún Ḅ.
Trước hết là nước dùng. Muốn nước của nồi Bún Ḅ thơm ngon, phải biết cách nấu. Quậy mắm ruốc ra với nước, để cho lóng xuống, lấy phần nước trong nấu mới thơm ngon, đậm đà mà không hôi.
Nhớ rằng không thể thiếu xả, mắm ruốc, ớt màu và rau răm. Nếu thiếu bốn món nầy sẽ không thành mùi Bún Ḅ Huế.
Muốn cho mặt nước đỏ, có thể dùng ớt màu phi với tỏi cho thơm, rồi đổ lên trên mặt nước trong nồi súp, sẽ có màu đỏ, nếu muốn đỏ nhiều, cho thêm ớt màu, hay có thể xài hột điều phi cho ra màu đỏ cũng được.
Tô Bún Ḅ Huế làm cho ḷng người ấm lại, nhất là khi trời đông tiết giá... trong cái không gian lạnh ngắt, buồn hiu. Nh́n tô Bún Ḅ trước mặt, màu đỏ rực, nóng hổi khói bốc lên lơ thơ, loáng thoáng vài miếng ớt nho nhỏ nổi bồng bềnh trên mặt nước, những cọng hành tây trắng và màu xanh của rau răm, bên cạnh miếng gị heo nửa da nửa nạc và vài miếng thịt ḅ gân mấp mé, núp sau lá rau răm.... nước miếng đă đưa lên miệng, chưa ăn đă thấy ấm ḷng, nếu quán bún nổi tiếng có đầu bếp nấu ngon th́ hết biết!
Thường, tô bún ḅ Huế cay vừa phải, không cay không phải là Bún Ḅ Huế, muốn ăn cay hơn, th́ trước mặt khách có một hũ ớt sa tế, tức là ớt tỏi phi với dầu, cay thơm, màu mè nổi hơn khi cho thêm vào tô bún. Dĩ nhiên nh́n hấp dẫn hơn nhiều, so với những người không ăn cay hoặc ăn cay rất ít.
Ăn với Bún Ḅ Huế, ở kinh thành Huế, không có rau đi kèm, chỉ là tô bún thuần túy. Ăn lấy hương lấy hoa, kiểu Vương tôn quí tộc thường dùng. Thức ăn hay đựng trong những chén đĩa nhỏ xíu, như đồ chơi con nít. Tô bún cũng bằng cái chén ăn cơm loại lớn ở bên đây!
Ngày xưa ở Huế, nếu ăn uống mà ‘phàm phu tục tử’ quá, chẳng hạn như gọi ‘tô xe lửa’, ‘tô tàu ngầm’... hay ăn một lúc hai ba tô, th́ bị thiên hạ nh́n như một kẻ chết đói! chỉ có ‘phu xe’ mới ăn nhiều vậy thôi. V́ vậy, dân Huế ốm o, gầy trơ xương, đa số! nghèo thiếu ăn th́ ốm đă đành, giàu cũng ít ai mập, v́ phải ăn kiểu khách sáo, cho có. Quí tộc chứ không phải đầu đường xó chợ mà ham ăn ham uống! Thật là vô phước cho những ai bị ở trong hoàn cảnh đó. Đói mà phải làm bộ làm tịch, nhiều khi trong cảnh ngộ tức chết đi được, đói quá, thèm quá mà không dám ăn thêm, khi có người mời mọc cũng phải lắc đầu, vờ vỗ bụng kêu no! Giấy rách phải giữ lấy lề... Mạ ơi!
Bún Ḅ Huế vào trong Nam th́ khác,  dân miền Nam hào phóng, xứ ruộng c̣ bay thẳng cánh, đói kêu đói mà no th́ lắc đầu không ăn. Mời ai là mời thật, không đăi bôi khách sáo như ở miền khác. V́ thế, ăn Bún Ḅ Huế ở miền Nam, đĩa rau đi kèm to ngồn ngộn, gồm có giá sống, rau muống chẻ. Có nơi chơi bảnh hơn, là có cả rau bắp chuối hồng hồng, nh́n rất hấp dẫn, ăn cũng ngon miệng. Đâu có ai khiếu nại là : “tôi không muốn đĩa rau nầy”. Ngay chính gốc người Huế, đôi người khó tính phê b́nh ‘Bún Ḅ Huế mà ăn với rau sống!”, nhưng rồi họ cũng gắp rau ăn như những người khác, không bác bỏ đĩa rau ‘sai trái’ đó!
Trộn tô bún ḅ Huế cho đều, gắp một đũa lên những cọng bún trắng mềm mại, kèm theo lát thịt ḅ gân, dính ít rau răm hành trắng, bỏ vào miệng... chao ơi là ngon. Vị cay cay, nước dùng ngọt của thịt ḅ, của xương heo, cộng với mùi thơm của xả và mắm ruốc thoang thoảng, c̣n hương vị quê hương nào cho bằng!
Thỉnh thoảng cắn một miếng gị heo, nhai nghe sừn sựt, không mềm quá cũng không dai quá, nấu như vậy mới được gọi là đầu bếp cừ khôi!
Trong miền Nam, ra hải ngoại, thức ăn dư thừa, người ta chế biến thêm, cho huyết heo và gân và Bún Ḅ Huế, giá tiền thêm 50 cent cho mỗi tô, vậy mà nhiều người chiếu cố ra phết. Ngay tại Huế hiện nay, một vài tiệm nổi tiếng đông khách, cũng biến chế cho thêm những miếng thịt như mọc trong nồi bún, ăn th́ có ngon, nhưng không rặt Bún Ḅ Huế như xưa!
Nhưng căn bản bốn món phải có khi nấu bún ḅ Huế, như đă nói trên, ngoại trừ bún cọng lớn, gị heo, thịt ḅ, là : Xả, mắm ruốc, ớt màu và rau răm. Thiếu rau răm trên mặt tô bún, coi như mất ngon một phần. Mùi rau răm đi kèm với mùi nước lèo quyện vào nhau, gây nên một hương vị lôi cuốn.
Vẫn có nhiều người gốc Huế nấu bún ḅ Huế không cho rau răm.  Đó là vấn đề mà những người chuyên về nấu nướng hay bàn căi với nhau, có rau răm đúng, hay không cần rau răm. Kết quả ai cũng cho rằng phần ḿnh có lư. Riêng tôi th́ đă ăn nhiều nơi nổi tiếng về Bún Ḅ Huế, tại Huế, Đà Nẵng, ở trong miền Nam, qua Mỹ, nơi nào có bún ngon, người ta đều có bỏ rau răm trên mặt. Và nói ngay rằng, tôi cũng thích như vậy.
Rau ăn kèm th́ có bắp chuối sẽ làm cho đĩa giá thêm ngon, có cả rau muống chẻ nửa th́ tuyệt. Nhớ là không thể thiếu vài lát chanh, mấy trái ớt hiểm và hũ ớt sa tế. Ngoài ra không cần phải có rau húng quế hay tía tô v.v..
Sở dĩ tôi phải nói rơ về tô Bún Ḅ Huế như vậy, v́ bây giờ, món đó là thông dụng. Để ư các tiệm chuyên bán phở, phải làm chữ néon, chạy đèn tím, đèn đỏ, duy nhất quảng cáo thêm một món : Bún Ḅ Huế, đủ biết món ăn thông dụng và hấp dẫn như thế nào.
Có nhiều ông phàn nàn khi đi vào nhà hàng Tàu, mà bà vợ lại đ̣i món Bún Ḅ Huế... “thiệt cái món b́nh dân, đâu cũng có mà sao bả ăn hoài không chán!”.
Đúng vậy, trường hợp của tôi ở nhà cũng na ná. Mỗi lần nấu Bún Ḅ Huế, y như là tôi tăng bữa ăn lên ba lần một ngày. Trưa, chiều, và một lần khoảng chín mười giờ đêm. Nếu muốn ‘diet’ th́ tốt nhất là đừng có nấu Bún Ḅ Huế. Mùi thơm của nó thực chịu không nổi, nhất là khi qua lại trong bếp, mở nắp nồi lên, nh́n thấy màu đỏ sóng sánh của nước dùng, mùi thơm d́u dịu của xả, của mắm ruốc, của ớt cay lan tỏa, lại cồn cào trong bụng muốn ăn thêm tô  nữa, cho dù là bụng chưa đói! Nhất là khi trời lạnh th́ khỏi nói, ăn cho nó ấm người... Lư luận của kẻ thích ăn!
Có những  gia đ́nh Việt định cư tại các thành phố nhỏ, hoặc những chủ tiệm Nail phải mở tiệm nơi xa phố Việt Nam, mỗi tuần ít nhất một lần phải chịu lái xe xa cả vài tiếng đồng hồ, mục đích là đi chợ Á Đông mua những thức ăn thuần túy quê hương, kiếm vài tờ báo Việt, và ăn nhà hàng có thức ăn quen thuộc, mà trong đó món Bún Ḅ Huế  của miền Sông Hương Núi Ngự chiếm phần không nhỏ.
Tô Bún Ḅ Huế hải ngoại, dù không được ăn tại mảnh đất quê hương, nhưng trong buổi sáng hay chiều lành lạnh, ngồi bên nhà thủy tạ phía sau vườn nhà ḿnh, nh́n ra hồ sen c̣n sót một bông hoa màu hồng nở lớn đầy hương sắc chưa tàn, khóm tre vàng rung rinh bóng lá, tách cà phê sữa thơm lừng và người thương ngồi đối diện, âu yếm vắt chanh vào tô bún ḅ Huế nóng hổi, đang bay lên từng sợi khói mỏng... C̣n hạnh phúc nào hơn...  phải không các bạn!
Diễm Châu TNQG






Con Khong Cha

Con Không Cha...
Diễm Châu TNQG

Nguyện ngồi cầm tờ báo có tiếng mẹ đẻ, đọc say sưa chăm chú một bản tin đăng trên đó, ḷng đầy hứng khởi và hồ hỡi khi lấy cây bút, cẩn thận ghi số điện thoại từ bản tin đăng vừa đọc được trong báo, và nghĩ rằng ḿnh sẽ đến địa điểm đó ngay sau khi gọi phôn, để tích cực ghi tên tham gia, đóng góp công và sức, cộng thêm th́ giờ cho buổi hoạt động văn nghệ cứu trợ... Sau đó, sẽ t́nh nguyện ôm thùng tiền đi xin các nhà hảo tâm trong cộng đồng, bởi nàng quen biết khá đông các người chủ những cơ sở thương mại vùng nầy... để giúp cho nạn động đất xảy ra ở thành phố Mễ mới một tuần trước đây, khiến cho nhiều người lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.
Bây giờ, th́ rất nhiều người Việt tha hương có “tấm ḷng vàng”, muốn làm một cái ǵ đó để chia sẻ, giúp đời, sau khi thời gian tất bật kiếm sống của ba mươi năm về trước, hoặc thuở ban đầu bước chân đến xứ sở lạ đă trôi vào dĩ văng... Và con cái họ khi lớn khôn, thành tài, không c̣n thích ở chung cùng mái nhà với cha mẹ nữa, bởi chúng có một mái gia đ́nh riêng... Hoặc cho dù vẫn c̣n độc thân, chúng vẫn không muốn sống gần bên cha mẹ, lư do dễ hiểu là với xứ sở tự do, chúng không muốn bị kiểm soát từng cử chỉ, việc làm.... Nhưng số đông nhất, vẫn là những người đa số gặp thất bại trong t́nh duyên, gia đạo...
Căn nhà rộng thênh thang ngày nào đầy ắp tiếng người, nay chỉ c̣n hai ông bà... chưa già mà cũng chẳng c̣n trẻ, ra vào thui thủi... nhất là khi người đàn ông tuổi tác mà giới trẻ đă gọi là “Cụ", nghe bạn bè kháo chuyện, hay có Cụ đă về thăm quê hương, bị cơn lốc “gái trẻ” giăng bủa dính vào màng lưới, làm cho họ bị “ảo lốc” ám ảnh, lúc nào cũng muốn bỏ vợ để ra đi, xây dựng gia đ́nh lại với 1 cô gái son trẻ nhưng yếu địa bên Việt Nam, sẵn sàng chiều chuộng và tâng bốc “anh già gân” lên mây xanh, mà cụ không bao giờ có được những cử chỉ đó từ bà vợ lâu năm của ḿnh...
Họ thường ví von với nhau câu chuyện : “Một chiếc xe cũ (ư chỉ bà vợ) xài đă hai ba chục năm, làm sao mà bằng 1 chiếc xe mới toanh (gái trẻ thời đại) ai cũng muốn đổi...”
Những điều nầy càng làm cho người bị phản bội, đa số là phụ nữ tuổi sồn sồn hụt hẫng, nỗi buồn cô đơn đó ngày càng lớn hơn... Họ chỉ c̣n biết cầu nguyện, chờ đợi và suy nghĩ những việc làm sai trái của họ ngày xưa, thuở c̣n bồng bột v.v... rồi kết luận : “có lẽ đây là lúc Trời phạt họ”!
Do dó, sự cố xảy ra  khiến cho tấm ḷng của họ mềm dịu lại, thương cho thân phận và dễ cảm thông, bắt đầu biết nghĩ đến những hoàn cảnh không may chung quanh ḿnh, nhất là những cảnh khổ nghe và thấy trước mắt...., tâm trạng nầy không bao giờ có trước đây... Nguyện cũng là một trong số những người đó.
Nguyện đă trải qua thời gian bôn ba cực khổ trong cuộc sống. Từ lúc bước chân đến Mỹ, với số tuổi mười một c̣n quá nhỏ, nhưng Nguyện đă phải thức khuya dậy sớm để vừa đi học, vừa đi giao báo cho khu phố gần nhà, để cha mẹ có thêm lợi tức hàng tháng mà chi tiêu trong gia đ́nh.
Người Sponsor cho gia đ́nh ba má Nguyện không có ḷng tốt như những người Mỹ khác. Họ bảo lănh người Việt tỵ nạn mục đích là được giảm thuế hàng năm cho gia đ́nh họ. Ba má Nguyện không hề biết có cơ quan chính phủ giúp đỡ người nghèo đông con, lợi tức thấp sẽ được chu cấp thêm tiền sinh sống cho hàng tháng.
Người bảo lănh dĩ nhiên là không hề muốn những kẻ tỵ nạn đi xin những dịch vụ nầy, sẽ phiền toái đến họ. Thế cho nên trong hai năm đầu ở Mỹ, cày cực như trâu mới đủ ăn. Sau đó, nhờ đi nhà thờ quen biết với một số đồng hương, họ mới chỉ dẫn cho ba má Nguyện những văn pḥng giúp đỡ người nghèo...
Rồi từ đó, ba má Nguyện có cuộc sống thoải mái hơn, và ngược lại, th́ mối giao hảo sứt mẻ trầm trọng với người bảo trợ đi đến chỗ bị họ bỏ rơi, mặc cho người mới đến muốn làm ǵ th́ làm.... bởi họ cho rằng ba má Nguyện đă bêu xấu, làm cho danh dự của họ bị tổn thương nặng nề!
Riêng cá nhân Nguyện, là con giữa trong gia đ́nh, vừa mới lớn đă bị hối thúc lấy chồng v́ trong nhà nhiều chị em gái. Con chị ế th́ con em phải đi... Cô chị Cả th́ tính nết dở dở ương ương, nhan sắc cũng không được đẹp... nên Nguyện lúc nào cũng bị mẹ chĩa mũi dùi... tương lai trước mặt th́ tối thui, chẳng biết đường mà mà lần!... Quan niệm của ba má Nguyện như thế , nên Nguyện lấy chồng rất sớm do tự nguyện chứ không phải ai ép buộc, chỉ v́ không muốn ở trong nhà cha mẹ, cứ luôn nghe những lời chỉ trích và la mắng hàng ngày, khiến cho nàng không vui. Thà lấy chồng rồi có cuộc sống riêng tư, đi cho khuất mắt ba má đỡ bực, hơn là phải nghe bà già “tụng” rền rĩ bên tai những khi vào bếp.
Cũng như bao người con gái khác, vợ chồng Nguyện lao đầu vào công việc một cách chăm chỉ. Họ đi làm cả cuối tuần để mong kiếm thêm tiền chi dụng cho gia đ́nh, và có tí tiền c̣m để dành về sau...
Cái số của Nguyện của bấp bênh về đường t́nh duyên. Không phải Nguyện có tính lẳng lơ hay ham chơi... mà trái lại, Nguyện là một phụ nữ biết lo toan cho gia đ́nh. Đi làm về, Nguyện chun đầu vào bếp nấu nướng dọn dẹp, sau đó ăn cơm rồi tắm rửa, coi TV một chút xong là đi ngủ. Cuộc đời cứ thế b́nh lặng trôi qua.
Rồi cho đến khi Nguyện có bầu, tới ngày sinh phải vô nhà thương nằm ba ngày. Ở nhà Trần, chồng Nguyện mới nghe lời thằng bạn trong sở, đi ra bar rượu để uống bia giải buồn. Trong bar rượu, gặp đám tiếp viên xinh đẹp ăn mặc quá xếch xy, Trần chới với mê mẩn...  rồi sau đó, đă dính líu t́nh cảm với một con nhỏ Mỹ tiếp viên trong quán. Chuyện c̣n đang nh́ nhằng chưa giải quyết ổn thỏa, th́ con bé lại có bầu...
Nguyện nằm nhà vừa coi con vừa lo nghĩ buồn rầu v́ ông chồng hảo ngọt của ḿnh. Dù được những người bạn gái có kinh nghiệm về sinh nở khuyên nhủ không nên buồn trong thời gian nầy, nhưng Nguyện vẫn âm thầm khóc hàng ngày. Bởi v́ Nguyện thấy rơ ràng cùng là phận đàn bà như nhau, trong lúc Nguyện với đứa con c̣n đỏ hỏn trên tay, đang cần t́nh thương và sự săn sóc giúp đỡ của người chồng người cha, th́ mỗi khi Trần đi làm về, mặt mày đăm đăm nhăn nhó v́ phải giải quyết chuyện cô gái Mỹ, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị cao bồi du đảng đánh v́ lời đe dọa từ phía gia đ́nh cô gái... cho nên Trần không làm được một thứ ǵ ra hồn, kể cả việc nấu giùm Nguyện nồi cơm!
Chẳng những thế, Trần c̣n tỏ ra lo lắng cho cái thai của cô gái quá sức, như thể là chuộc lại lỗi lầm đă làm ra... mặc kệ vợ con cật ruột của ḿnh tự mà lo lấy thân!
Sau đó, v́ lời hăm dọa từ phía cha mẹ cô gái, chồng Nguyện năn nỉ nàng xé giấy hôn thú. Thế là chuyện t́nh của Nguyện găy đổ ngang xương với người chồng thứ nhất. Tuy vậy, khi chia tay Nguyện cũng có một số tiền kha khá dằn túi để lo cho con.
Một thời gian sau, khi bé Thân được ba tuổi, Nguyện lại chung sống với một người đàn ông thứ hai trong đời. Ông Tú là người li di vợ từ lâu, con cái của ông đă lớn, tất cả vợ con c̣n ở bên Việt Nam, không gặp gỡ và có ǵ ràng buộc, ông lớn hơn Nguyện cả gần hai mươi tuổi... Như vậy th́ quá tốt rồi... Nhưng ở đời th́ thường có những chuyện khó 1ường , không đoán trước được.
Cuộc sống của ông Tú và Nguyện đang êm đềm chưa được đầy năm, th́ một ngày ông  nhận được thư từ Việt Nam gởi qua, báo tin con gái ông lấy chồng , mời ông về quê hương để lo việc chủ hôn.
Được tin nầy, ông Tú vui vẻ hẳn lên, hồ hởi rủ Nguyện cùng đi. Ông ngồi hàng giờ bàn đến chuyến đi hội ngộ. Ông đưa ra ư kiến Nguyện nên mặc áo dài mầu ǵ, rồi hối thúc Nguyện phải đi lựa vải, may chiếc áo dài cho thật đẹp, thật nổi để mặc đi dự đám cưới cho thiên hạ lé mắt...
Ông nói nhiều, rất nhiều... Nguyện và ông sẽ ngồi với nhau trong đám cưới, ông không muốn ngồi chung bàn của cha mẹ cô dâu, v́ ông đă có vợ khác v.v...
Nhưng sau đó hai tuần, khi nhận được thư từ Việt Nam gởi qua, đọc xong, ông từ từ phớt lờ, thôi không bàn ǵ việc đi với Nguyện về Việt Nam nữa, mà đổi qua đề tài chỉ nói ḿnh ông về ăn cưới thôi.
Dĩ nhiên ông không thể nói ra lư do, v́ bên phía vợ con cũ của ông ghét Nguyện như kẻ thù, mà ông biết rất rơ qua lời lẽ hằn học họ dành cho người vợ mới của ông, dù họ chưa biết Nguyện là ai. Cứ người đàn bà nào ở với chồng, cha họ là cũng đều là quân đáng ghét. Họ đă ra điều kiện là chỉ muốn một ḿnh ông Tú có mặt ở đám cưới, cấm chỉ bà vợ trẻ của ông léo hánh.
Cô con gái của ông Tú từ bao lâu nay có biết ông là ai, nay bỗng ra chiều rất là thân thiết. Luôn gọi phôn sang cho ông rồi cúp, bắt ông phải gọi lại, ỏng ẹo nhơng nhẽo nhắn gởi đủ điều! Cô muốn ông phải mua cho cô như làm quà cưới thứ nầy, thứ nọ, luôn cả chiếc áo cưới mà cô sưu tầm trong cuốn Catalog mới nhất của hăng Macy’s.
Chưa hết, sau cùng cô c̣n tḥng thêm trong tấm “card cám ơn”, có mấy câu xin tiền hai ngàn đô la, để bù đắp vào cái đám cưới quá tốn kém sắp đến, v́ người ta nh́n vào cô có bố là Việt Kiều, không thể tổ chức xập xệ được!
Thế là theo sự nhẩm tính của Nguyện, chương mục của nàng mất đi ít nhất tám ngàn, tính luôn tiền vé máy bay ông Tú đi Việt Nam, chưa kể tiền cho ông tiêu vặt trong những ngày c̣n ở trong nước, và chiếc áo dài may để lấy le khi đi dự đám cưới tốn hết hai trăm đô, mà Nguyện không bao giờ có dịp mặc biểu diễn lần đó.
Nh́n cu Thân, Nguyện tội nghiệp cho con ḿnh. Nhiều khi đi vào một shopping lớn, thấy con đ̣i thứ nầy thứ nọ, Nguyện tiếc tiền hay gạt ngang, chỉ mua cho con mấy thứ đồ chơi vớ vẩn bán trong những tiệm chín mươi chín xen. Bây giờ tự nhiên con của ông Tú ở đâu hiện ra, được hưởng một số tiền khá lớn trong gia đ́nh nàng, Nguyện tiếc ngơ ngẩn, như lần bị nhận tấm giấy phạt lái xe chạy quá tốc độ từ tay ông cảnh sát xa lộ.
Lần đó, Nguyện tức ḿnh đắt cu Thân đi shopping, mua cho con quần áo mới và đồ chơi, tính ra hơn bốn trăm đô la, làm cho cu Thân ngạc nhiên và mừng hết sức, thấy mẹ ḿnh như một bà tiên, khắc với những lần “say NO” lúc trước, cu cậu vội ôm mẹ hôn lấy hôn để.
Lần đó hai mẹ con tay xách nách mang những bao giấy, túi lớn túi nhỏ đủ mầu, trông như là một gia đ́nh giàu có dư dả đi sắm đồ.... Nhờ đó mà cu Thân mới có được một bộ xe lửa mầu đỏ với đường rầy rất dài, chạy ṿng quanh pḥng, đến khúc quẹo kêu bí bo bí bo thật đẹp mắt.
Từ khi ông Tú đi Việt Nam về, thái độ của ông bỗng dưng thay đổi hẳn. Ông như người mất hồn, gương mặt xa vắng đâu đâu, khiến cho Nguyện nghĩ là ông nhớ bà vợ cũ bên Việt Nam, dù thời gian trước đó, ông đă nói cả trăm lần với Nguyện là ông rất ghét bà nầy, chỉ v́ tính t́nh bà ta giống như một con sư tử cái.
Đôi khi Nguyện tức lộn ruột, tự trách ḿnh là đă chiều chồng quá lố, khiến bây giờ sự việc xảy ra như vậy. Lại con cô con gái rượu của ông nữa, thỉnh thoảng gọi điên thoại qua, gặp Nguyện bốc máy trả lời, cô ta làm như không biết nàng là ai, mà nói như sau:
-    Tôi muốn nói chuyện với ông Tú.
Nguyện hỏi lại:
-    Xin lỗi ai đầu giây?
-    Nói tôi là con của ông.
Thế là khi Nguyện trao máy cho chồng, ông Tú lập tức ôm cái phôn đi tuốt ra ngoài sân, đóng cửa lại cẩn thận kẻo sợ Nguyện nghe. Chẳng biết hai cha con tâm sự cái ǵ mà càng ngày, mặt ông Tú càng đăm đăm hơn, nh́n rất khó ưa.
Một hôm, ông ngồi ở bàn ăn, nh́n Nguyện một lát rồi nói:
-    Con gái anh gởi lời thăm em...
Nguyện ngạc nhiên, nghĩ thầm chắc lại có chuyện ǵ đây... Quả không sai, một lát ông Tú tiếp:
-    Con gái anh muốn đi du lịch qua Mỹ chơi để thăm tụi ḿnh... Nó cần người bảo lănh... em có ông anh giàu, nhờ ổng bảo lănh được không?
Hừ... đi ăn cưới th́ cấm ḿnh bén mảng đến gia đ́nh nó, c̣n bây giờ muốn đi chơi th́ nhờ gia đ́nh ḿnh để đạt mục đích... Dù nghĩ vậy, nhưng Nguyện cũng làm bộ hỏi:
-    Em nghe anh nói bên gia đ́nh phía mẹ nó, có nhiều anh em ở Mỹ giàu có, thành công lắm mà, sao không nhờ họ giúp mà lại nhờ bên phía em?
Ông Tú lắc đầu:
-    Th́ nhiều đó, nhưng cũng đâu có ai thật ḷng với ḿnh... Với lại con gái anh nói là hôm đám cưới của nó, em chưa cho quà, bây giờ em có thể “ca đô” cho nó vé máy bay đi Mỹ được không?
Suưt nữa th́ Nguyện bị sặc khi nghe câu nầy. Bộ ḿnh là một con ngu sao chứ! Thật là thiên hạ, cha con nhà nầy coi ḿnh như cục cức khô! Muốn đối xử ra sao cũng được!
Không dưng Nguyện nghe cơn sùng nổi lên ứ cổ, nhưng cũng ráng ḱm hăm được. Nguyện cố nhỏ giọng, nhẹ nhàng:
-    Để em coi... em đang muốn đi thăm anh của em mà chưa đi được v́ hơi kẹt tiền... Anh ấy mới bị té găy xương chân hai tuần trước!
Ông Tú không để ư đến điều Nguyện vừa nói, ông chỉ nghĩ đến gia đ́nh riêng của ông... tiếp tục năn nỉ:
- Em ráng giúp cho vợ chồng con gái anh nó đi Mỹ chơi một chuyến... Tội nghiệp nó thiếu may mắn, bị ở lại chịu nhiều cực khổ!
“Mụ nội nó, con mẹ ngu...” Nguyện lầm bầm tự chửi ḿnh trong cổ họng. Thế là chuyện t́nh của Nguyện với ông Tú chấm dứt từ đó, dĩ nhiên do Nguyện chủ xướng.
Trong gia đ́nh Nguyện, mấy người hỏi lư do, th́ Nguyện tóm tắt: “Ổng đi Việt Nam xài tiền quá, Nguyện không thích...”,
Nguyện trả lời đơn giản chỉ vậy thôi, không muốn dài ḍng kể lể những chi tiết nhỏ nhặt khiến bực ḿnh, mà nàng phải gánh chịu lâu nay, cũng không muốn tâm sự thêm nhiều về chuyện nầy... Nghe chẳng hay ho ǵ, mà thiên hạ c̣n cho ḿnh là dại! Nên trong nhà, đám anh chị em của Nguyện cho rằng Nguyện quá quắt. Nguyện cũng chẳng phản đối hay phân trần.
Nguyện thấy ông Tú là người đàn ông không có bản lănh, ai nói sao nghe vậy... Khác với bề ngoài điềm đạm của ông... Hay là v́ t́nh máu thịt nó làm cho ông thành như vậy! Nhưng dù sao, th́ Nguyện không thích cảnh cha con ông Tú xài tiền để dành của Nguyện với thái độ không biết ơn, mà như là bổn phận phải làm.
Ông Tú sống với Nguyện chưa đầy năm, hàng tháng cũng đưa cho nàng khoảng một ngàn đô, chẳng thấm thía vào đâu, so với số tiền ông đă tiêu khi đi về Việt Nam. Nghĩ đến đó Nguyện lại buồn. Nỗi buồn len nhẹ vào tim. Ai cũng nghĩ Nguyện cư xử với ông Tú như vậy là tệ... v́ coi đồng tiền bằng cái bánh xe ḅ!
Mặc kệ, Nguyện không cần ai biết đến chuyện nhà ḿnh. Chẳng ai hiểu “ở trong chăn mới biết chăn có rệp”!
Nghĩ đến tương lai nếu c̣n ở với ông Tú, sẽ phải gặp cảnh chướng mắt hoài, Nguyện đâm chán. Nàng biết ḿnh không thể cấm người ta liên lạc với nhau sẽ bị người đời dè bỉu, họ là cha con cơ mà! Thôi th́ ḿnh rút dù vậy! Cuộc t́nh tốn hết gần mười ngàn trong chương mục tiết kiệm của nàng, nhưng Nguyện bằng ḷng chấp nhận... Bởi biết ngừng lại đúng thời điểm. Trễ c̣n hơn không!
Chuyện Nguyện chia tay ông Tú không náo động trong gia đ́nh anh chị em nàng cho bằng sau đó một tháng, Nguyện mới biết ḿnh bị dính bầu! Ôi trời ơi, cái bụng càng ngày càng thè lè ra, làm chướng mắt tất cả mọi người! Lúc đầu nàng cũng giấu diếm v́ không muôán các em đưa  ra làm đề tài tranh căi, chỉ trích. Nhưng vô phước thay, lại có người trong nhà đi về Việt Nam, và thấy ông Tú cặp tay một cô gái trẻ bằng con ông dạo phố, th́ họ đồn rầm lên là Nguyện bị chồng chê chồng bỏ...
Thật là xấu hổ và nhục nhă cho cái mặt ngu! Thế là Nguyện mang tiếng lấy hai ông chồng, (một ông chưa có hôn thú) khi có bầu đều bị các ông cho rơi! Chắc là Nguyện bị “sao đó” nên đàn ông hay chê chán...
Nguyện nghe người đời dị nghị th́ ít, mà mấy anh chị em xỏ xiên, coi thường th́ nhiều. Họ cho rằng Nguyện là người bê bối, hay thay chồng đổi vợ, sống một đời sống không đàng hoàng, làm mất mặt gia đ́nh...
Lư do đó khiến Nguyện càng thở dài nhiều hơn, cuối cùng đi đến quyết định trốn luôn cả gia đ́nh họ hàng. Sau giờ làm việc về nhà dành th́ giờ chơi với con nhiều hơn, nấu nướng dọn dẹp, và cùng lắm là đi shopping với cu Thân, nhưng luôn chọn đi dạo phố ở những nơi xa xôi, ít người Việt cư ngụ.
Ông Tú đâu có biết Nguyện có con với ông. Nguyện cũng dặn ḍ trong nhà là không nên nói cho ông Tú biết chuyện nầy, dù có t́nh cờ gặp cũng làm ơn lăng đi chỗ khác giùm, coi như hai bên không quen biết, để khỏi mất công trả lởi những câu hỏi từ đối phương đưa tới.
Đứa con của nàng khi sanh ra không cần một người cha như ông Tú. Nguyện đă tính sẵn là nàng sẽ t́m một người cha đỡ đầu cho con ḿnh, tính t́nh ḥa nhă, đạo đức, có t́nh thương con nít, và là một người đàn ông ít hoặc không con, để ông ta c̣n có th́ giờ để ư tới thằng con đỡ đầu trong tương lai.
Thật ra th́ ông Tú ngoài việc hay bị phiền hà, ṿi tiền từ bên Việt Nam, cặp một cô bằng tuổi con gái ḿnh... th́ ông chưa hề đối xử tệ với Nguyện lần nào. Những lần đụng chuyện, ông hay chối quanh hay dùng lời xin lỗi cho qua.... Nhưng không hiểu sao Nguyện lại ghét ông nhiều như vậy! Có lẽ Nguyện đă bị in trí xấu về người đàn ông, như ông chồng thứ nhất rồi, khó ḷng có mỹ cảm trở lại trong thời gian thật lâu.
Sau thời gian sanh đứa con thứ hai, một đứa con gái có khuôn mặt xinh đẹp như búp bê, hơn những đứa cháu trong nhà rất nhiều. Nguyện rất hănh diện về con của ḿnh. Con bé được mẹ đặt cho cái tên là bé Thương.
Dĩ nhiên là ngoài giờ lo cho con cái, Nguyện cũng có giao thiệp, đi chơi với một nhóm bạn thân cùng hoàn cảnh như nàng... Thời gian cứ thế trôi qua...
ooo
Mới đó mà con bé Thương đă ra trường. Mẹ nó vui mừng hớn hở đứng bên cạnh con gái với chiếc máy h́nh nhỏ xíu trong tay.
Thương khoác lên ḿnh chiếc áo màu xanh “blue” đậm, đầu đội chiếc mũ có tua vàng rũ xuống trước trán, dành cho những tân khoa hôm nay. Trên cổ mang hai ṿng hoa, một ṿng của mẹ tặng là hoa lan mầu trắng, c̣n ṿng hoa hồng tường vi tuyệt đẹp th́ của một người ái mộ trong trường.
Thương cao hơn mẹ cả nửa cái đầu. Nàng có vóc dáng xinh đẹp đài các dù trong mái tóc đen xơa bồng bềnh sau lưng. Chả thế mà chàng luật sư trẻ tuổi, con trai ông Viện Trưởng chết mê chết mệt cô gái Á Đông nầy, quên cả những kỳ thị chủng tộc da vàng da đen trước đó...
Trong ngày vui mừng con ra trường hôm nay, Nguyện mời một số ít anh em bà con tham dự, nhưng cho đến giờ nầy, vẫn chưa thấy mặt ai. Nh́n hai đứa con, Nguyện vui mừng hănh diện, v́ qua bao ngày tháng kề cận bên con, lúc nào nàng cũng chăm chút, khuyên bảo con cố gắng học hành đàng hoàng, để cho mẹ được hănh diện với đời, và tương lai các con tốt đẹp...
Thân đứng phía đầu dăy ghế nh́n mẹ và em mỉm cười. Cách đây ba năm, Thân cũng đă tốt nghiệp đại học ra trường, và đang đi làm ở một hăng điện tử ở thành phố gần đó. Dù cho mẹ có ư hối thúc, Thân vẫn chưa muốn lập gia đ́nh. Lư do bởi Thân c̣n muốn ở với mẹ trong một thời gian nữa. Nếu bây giờ mà lập gia đ́nh, th́ Thân phải ở riêng lo cho vợ, mẹ Thân sẽ cô độc trong căn nhà quạnh vắng.
Bao nhiêu năm Nguyện nuôi con, nàng không tiến tới với một người đàn ông nào, chỉ thỉnh thoảng đi chơi trong nhóm, hội họp đấu láo rồi thôi, ai về nhà nấy. Nguyện sợ những người đàn ông miệng lưỡi tán gái ngọt sớt đầu môi lúc mới gặp. Những gă đàn ông nầy Nguyện gặp vô số ngoài đời, đếm không hết, cũng có cả những người đàn ông đàng hoàng, đáng tin cậy.... nhưng Nguyện sợ... kinh nghiệm từ hai người đàn ông đă chung giường vẫn c̣n đó, nên nàng mau chóng gạt họ ra khỏi tầm nh́n của ḿnh. Chỉ coi nhau như bạn là đủ.
Xă giao của Nguyện là chơi trong nhóm bạn cùng hoàn cảnh, và gia đ́nh cha mẹ các em... Cho dù biết các anh chị em không trọng ḿnh, chỉ v́ Nguyện không có một mái gia đ́nh b́nh thường, nhưng Nguyện vẫn coi như không, bỏ qua để có sự suy nghĩ b́nh an.
Chỉ c̣n ba phút nữa là đến giờ, Nguyện quay đầu ngó ra băi đậu xe gần đó coi có ai thân của ḿnh đến không... Nhưng hoài công. Giờ khai mạc đă bắt đầu.
Nh́n con gái được gọi tên, được làm một trong 3 đứa  đại diện lên phát biểu cảm tưởng đến thầy cô, Nguyện cảm động sung sướng trào nước mắt... quên cả câu nói của người chị dâu mới tuần trước, làm cho Nguyện buồn ḷng không ít: “Mấy đứa trẻ không có cha, thường hay hư hỏng phá làng phá xóm!!!”
Diễm Châu TNQG
 









 




Yeu Kieu Ngay Xua

YÊU KIỀU NGÀY XƯA

Diễm Châu – TNQG

Kiều nh́n ra ngoài sân thở dài. Mưa ǵ mà mưa khiếp thế! Tết Tây vừa qua, mong cho trời nắng ráo một chút để ḷng người tươi vui, rồi c̣n đi shopping mua đồ “sale” với giá rẻ bất ngờ, mà những ngày thường không thể nào mua được...  cả tuần nay mưa rả rích... mưa ngập nước, ướt sũng đường đi, nhiều nơi ngập cả đường xá, cầu cống!
“Mưa rơi cho ḷng thêm nhớ thương, hạt mưa ướt vai người tha hương....”
Hai câu hát mà thỉnh thoảng Kiều nghe trong radio cũng làm cho Kiều thấy nao nao ḷng dạ, nhất là những dịp lễ lạc, gợi lại trong ḷng kẻ xa quê nhiều vương vấn, kỷ niệm xa xăm...
Đă bao mùa trôi qua trong đời sống... Từng buổi sáng mùa hạ nắng nhảy múa trên cao chói chang rọi vào cành cây ngọn cỏ. Những cây hoa Bằng Lăng màu tím, cái tên văn hoa và lăng mạn biết bao, mà dân Việt hải ngoại một số không biết tên ǵ, đă gọi nó là  cây Phượng Tím. Cũng được thôi và hợp thời, v́ cây Bằng Lăng chỉ nở vào mùa hè, như loài hoa phượng ngày xưa, chỉ khác là không có trái phượng màu xanh dài dài được bọn học tṛ ưa hái xuống, tách làm hai t́m cái hột bên trong để ăn sống. Phượng đỏ quê nhà nở rực hai bên đường làm cho con đường trở nên rực rỡ, rộn ràng với muà hè sang. Màu đỏ hoa phượng càng nổi bật hơn khi hàng hàng lớp lớp nữ sinh, trong chiếc áo dài trắng tràn ngập trên đường.... Bằng Lăng hoa tím hai hàng cây chạy dài, làm cho khung cảnh trở nên thơ mộng và êm dịu, trữ t́nh.... Màu nào cũng có cái đẹp riêng của nó... Đi dưới khung trời “tím ngắt”, tím trên trời, tím dưới đất v́ những xác hoa rơi rụng che kín mặt đường, cũng làm cho con người dễ dàng trở thành thi sĩ bất ngờ...
Bước qua mùa Thu lá cây thay màu đổi sắc, những chiếc lá đan vào nhau, xanh đỏ nâu vàng.... thêu dệt thành những bức tranh khổng lồ thiên nhiên nên thơ, tuyệt hảo, rung động những trái tim lăng mạn, tạo nên biết bao hoạ sĩ, thi sĩ với những ḍng thơ , bức hoạ trữ t́nh nối tiếp, phóng khoáng trong nhân gian.
Rồi mùa đông đến đem về những cơn gió lốc lạnh buốt da, những hạt mưa rơi xuống như thác lũ, những cụm tuyết bay lả tả trong màn trời xám xịt... cơn gió thổi vùn vụt vút qua không gian, lạnh tê tái, buốt da... Gió hoà lẫn hoa tuyết bay ngập trời, biến không gian thành một màu trắng xóa, lạnh lùng...
Nhưng dù trời đông lạnh giá, người ta vẫn tạo nên các cảnh tượng rực rỡ, để trời đất bớt thê lương , bằng cách kết những ngọn đèn màu xanh đỏ nhấp nháy trên những cành cây khô trụi lá, những ngôi sao và khúc ca “Giáng Trần” êm dịu, làm ấm ḷng lữ khách xa nha, hợp với làn khói trắng lan tỏa nhẹ nhàng trên ống khói, từ những khu gia cư.
Nh́n làn khói trắng lơ lững ṿng lên cao, uốn éo từng sợi bay lên không từ bên trong các căn nhà có đông đủ khuôn mặt thân thương, vây quanh họp mặt trong ngày lễ Tôn Giáo được coi như ngày vui chung của nhân loại.
Năm nào cũng thế, cứ gần đến Noel là Kiều phải lấy giấy bút ra ghi một lô tên tuổi những ai phải tặng quà Noel, lại c̣n các buổi “party” phải đem theo phần quà để trao đổi cho nhau lấy hên và sổ xố... Quà cho người lớn, quà cho trẻ em.... Những đứa trẻ phần đông hớn hở trong ngày Giáng Sinh và sinh nhật của ḿnh. Bởi v́ đây là hai dịp vui mà chúng được mở nhiều gói quà nhất.
Mùa lễ tốn đủ thứ tiền nhưng rồi cũng qua trong êm đềm vui vẻ, ấm cúng của mọi gia đ́nh, như mùa sum họp tại xứ người của các chủng tộc.
Bước qua mùa Xuân, hoa nở ngợp trời , vạn vật bừng trổi dậy tràn trề nhựa sống. Đi ngoài đường, người ta để ư tới 2 bên vệ đường, những thảm hoa muôn màu muôn sắc, hoa mọc tràn từ nhà ra đến xa lộ,  hoa màu tím, hồng vàng trắng xanh đỏ như những tấm thảm chen nhau đổi màu, làm ḷng người hân hoan theo màu sắc tươi vui của hoa.
Ḷng người rộng mở ước muốn nhiều chuyện khi Xuân về trên vạn nẻo...
Nhưng bây giờ, mùa xuân đang th́ thầm đâu đây, mà bầu trời th́ ảm đạm. Những làn mây đen nặng như ch́ xà xuống thật thấp, tưởng như có thể đụng nóc nhà... đang sắp trút xuống thêm cơn mưa lớn bất cứ lúc nào.
“Hạt mưa sợi ngắn sợi dài
Thương em anh đợi măi hoài ngàn năm...”
Không dưng, Kiều lại nhớ đến người bạn cùng lớp học Văn Khoa ngày nào. Trời buồn khiến đôi khi Kiều liên tưởng đến người xưa. Chàng mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ và đẹp trai, tính t́nh phiêu lăng... Cuộc t́nh học tṛ giữa hai người đẹp như một bài thơ và hoàn toàn trong sáng, thánh thiện của lứa tuổi học tṛ... Thế rồi v́ thời cuộc, đất nước... bỗng dưng phải chia xa... Từ dạo đó mất hẳn liên lạc...
Kiều chờ đợi và thời gian sau chấp nhận hoàn cảnh hiện tại. Nàng kết hôn với Việt. Đôi lúc Kiều nghĩ không biết chàng có c̣n “đợi măi hoài ngàn năm” như lời thơ chàng đă viết cho nàng haykhông?... những lúc vợ chồng gây gỗ, xào xáo!
                                                                  ooo
Muà hè sang làm cho mọi gia đ́nh sửa soạn đi du lịch đó đây. Kiều cũng không thoát khỏi niềm ước muốn nhỏ nhoi đó. Cảnh đẹp khi mùa xuân đi qua làm cho người ta xôn xao, họ muốn đi du lịch thăm thú mọi nơi, trên khắp địa cầu, nhất là trong mùa hè con em được nghỉ học... Việt Nam là nơi mà hai người nghĩ đến nhiều nhất.
Gia đ́nh Việt chưa bao giờ về thăm lại Việt Nam. Dù cho nhiều người bạn đă nói ra nói vô, xúi biểu đi chơi một chuyến thăm nhà, như về bển để báo hiếu, hay tha hồ mua sắm, ăn hàng... nhưng Việt nhứt quyết không về, cho dù là có cha mẹ già và nhiều anh chị em c̣n ở lại trong nước. Lư do th́ chẳng ai biết tại sao.
Kiều th́ nao nức lắm, nàng muốn làm một chuyến “tham quan”, danh từ sau nầy ám chỉ đi du lịch đó đây trong nước cho biết sự t́nh, kẻo nghe bạn bè, báo chí nhắc nhở măi, đâm ra háo hức và sốt cả ruột! Nhưng v́ Việt không chịu đi, nên Kiều cũng chưa biết tính sao.
Gia đ́nh Việt có ba người, Việt, Kiều và đứa con trai tám tuổi gọi tên ở nhà là Bé Tư.
Trong nhà th́  chỉ có ḿnh Kiều là muốn về thăm lại Việt Nam, c̣n Việt dứt khoát là không, Bé Tư th́ sanh trên đất Mỹ lại c̣n nhỏ quá, chưa biết ǵ về đất nước quê hương của cha mẹ ḿnh,  không ai cần ư kiến của bé.
Sau nhiều lần bàn luận, căi cọ,  nhắc nhở đến những kỳ Vacation không biết là thứ mấy của gia đ́nh, mùa Hè năm nay , Việt đồng ư để cho Kiều đem con về “du lịch” Việt Nam một chuyến, lư do chính đáng là Kiều thăm mẹ, em và thân nhân của nàng.
Riêng Việt, chàng đi cùng chuyến bay với vợ con ra Hawaii, hưởng cuộc đời mây trời sóng nước bao la, không có vợ con bên cạnh vài tuần. Thà chịu độc thân tại chỗ , để chiều chiều ra biển ngắm đùi và mông thiên hạ, c̣n hơn là chui đầu về nơi mà Việt không thích trở lại, cho dù đó là quê hương của ḿnh.
Từ Hawaii, Việt sẽ về lại Hoa Kỳ hai tuần sau để đi làm. C̣n Kiều và bé Tư, ở Hawaii chơi 1 tuần cùng Việt, sau đó sẽ đi tiếp tục bay về Việt Nam trong một tháng, nếu thích sẽ ở thêm 1 tuần nữa, do đó, Việt chưa biết chắc ngày về của vợ con.
Ngồi trên chuyến bay dài 12 tiếng, là người lớn Kiều c̣n chán và mệt, huống chi là con nít. Bé Tư dù có ôm theo một cái máy DVD để coi phim carton, hay chơi “game”, mà đôi lúc cu cậu cũng chán quá, mệt mỏi gục xuống đùi của mẹ, nhăn nhó:
-    Sao “nó” đi lâu quá vậy mẹ?
-    Ráng chịu một chút rồi máy bay sẽ đến mà... Bé Tư có nhớ ông bà nội, bà ngoại không?
-    Chưa biết!
-    Họ dễ thương lắm....
Dù chưa bao giờ gặp mặt cha mẹ chồng, Kiều cũng nói vậy với con. Bé Tư hỏi:
-    “Tụi nó” có thương con nít không?
Kiều lại phải làm công việc giảng dạy tiếng Việt cho Bé Tư như mấy cô giáo ở trường Việt Ngữ... Mấy đứa trẻ con sanh ở Mỹ mà nói được tiếng Việt là tốt quá rồi, c̣n sửa đổi đối thoại th́ từ từ cũng được. Cũng bởi Bé Tư chỉ ở với bố mẹ, chưa chung đụng với người khác bao giờ.
V́ đi máy bay của hăng Đại Hàn, nên thức ăn có món Kim Chi chỉ Kiều thích thôi, c̣n Bé Tư th́ không hưởng ứng bao nhiêu.... Khiến Kiều lại phải t́m đề tài kể cho con nghe về những món ăn hấp dẫn của miền Nam Việt Nam, cho đường bay bớt dài, và Bé Tư thêm hứng khởi.
Những món ăn xa xưa đó, mà Kiều vẫn thường được mẹ cho ăn khi c̣n nhỏ, nàng vẫn nhớ mang máng cho đến bây giờ...  chẳng hạn như món bánh cuốn tráng hơi với miếng bột mềm mại được lấy ra từ thùng tráng bánh cuốn, với nhưng làm bằng thịt heo bằm trộn mộc nhĩ, hay để bánh không, mềm và nóng hôi hổi. Bên trên đĩa bánh c̣n có vài miếng chả quế hay chả lụa, cộng thêm hai ba miếng nem chua, thứ nem mà lúc c̣n nhỏ Kiều râtá thích ăn, nhưng ít khi được mẹ cho, bởi mẹ nói rằng con nít ăn thịt sống không tốt! Chỉ người lớn ăn được thôi.
Ở hải ngoại chưa bao giờ Kiều thấy lại cảnh tráng bánh như thế... Rồi món cơm tấm thơm lừng mùi gạo Nàng Hương (mẹ thường cho tên như vậy mỗi khi ăn được gạo thơm dẻo, ngon), trên mặt đĩa cơm có chả trứng và vài miếng thịt nướng (đôi khi là con tôm càng, hay hai cục lạp xưởng bóng loáng căng phồng), cùng mỡ hành bay ngạt ngào mùi hương. Đặc biệt là chén nước mắm tỏi ớt đỏ au chua chua ngọt ngọt hấp dẫn.
Kiều cũng không quên được dăy ngao ṣ ốc hến mà mẹ con rất thích, đủ mọi loại ốc, ốc len xào dừa, ốc bưu, ốc hương, ốc gạo v.v... Cầm cái kim nhọn, Kiều chăm chú khêu từng con ốc ra khỏi vỏ, đưa lên miệng ngậm nghe mùi nước dừa ngào ngạt hấp dẫn...
-    Bên Việt Nam có Mc Donald không mẹ?
Tiếng Bé Tư vang lên, Kiều trả lời đại:
-    Có chứ, ở đâu mà không có Mc Donald... nhưng đồ ăn Việt Nam ngon lắm đó con à... ngon hơn đồ ăn Mỹ nhiều lắm...
Bé Tư hoài nghi:
-    Thiệt hả mẹ??? Con thích Mc Donald....
Máy bay đă đáp xuống phi trường. Qua vài thủ tục, Kiều đẩy xe chở vali và đắt con ra cửa. Mẹ Kiều và đứa em Út tên Liên nhào tới ôm chầm lấy Kiều và Bé Tư xiết mạnh.
Kiều cảm động ứa nước mắt khi nh́n thấy lại mẹ và em, đứa em ngày xưa Kiều ra đi chỉ mới vừa được mười tuổi, nay đă hơn ba mươi rồi. Nhưng Liên bây giờ nh́n bề ngoài trang điểm phấn son của các cô gái tân thời, không c̣n là cô em ngây thơ như trước.
Mọi người đều bảo rằng Kiều nay khác quá, có da có thịt hơn, nh́n đứng đắn và lạ hơn. Kiều hiểu ngay rằng nàng đă già rồi, không c̣n nhan sắc như xưa kia nữa... Hai mươi năm đă trôi qua chứ ít ỏi ǵ...
Mẹ Kiều ôm xiết chặt lấy thằng cháu ngoại hôn lấy hôn để vào má nó ngấu nghiến, sau đó c̣n cắn vào má cháu cho đă nhớ! Bà hít hơi thằng bé trong lúc Bé Tư hết c̣n cựa quậy. Thằng bé kinh hăi len lén quay mặt đi, phụng phịu lấy tay chà lên má, ghé tai Kiều:
-    Bà Ngoại có ‘ăn thịt’ con không mẹ....
Kiều lại phải vội vàng giải thích... và sau đó là đặt ra điều lệ bắt buộc gia đ́nh ḿnh thi hành, là không ai được ôm bé Tư hôn quá mạnh, nhất là cắn má thằng bé, sẽ làm thằng bé sợ...
Bữa cơm đầu tiên hai bên ngồi len lén nh́n nhau. Nhân vật được nhiều chiếu cố nhất là Cu Tư. Cu cậu hồng hào, bụ bẫm, ai nh́n cũng muốn mi một cái... Nhưng v́ bị ám ảnh bởi sự... chào đón quá nồng hậu làm cho Cu Tư sợ hăi!!
V́ đông người, thức ăn được trải chiếc chiếu và dọn ở dưới đất, không đủ ghế. Thường ngày, mẹ Kiều và Liên ở với nhau trong căn nhà hai pḥng và căn bếp nhỏ , nên mọi vật dụng chỉ đủ dùng cho hai người.
Kiều ngồi xuống chiếu nh́n con, thằng bé mồ hôi mồ kê chảy ṛng ṛng, nét mặt có vẻ mệt dù chiếc quạt máy đă chạy tối đa trên trần nhà. “Nóng thế nầy th́ làm sao tối nay ngủ cho nổi!!! Chắc phải đi ra ngoài mướn khách sạn quá!”
Dù nghĩ như vậy, Kiều vẫn không nói ra, sợ mẹ và em buồn... C̣n mấy ông cậu bà d́ nữa... Ai cũng săn đón mừng rỡ ra mặt, không biết trong ḷng họ thực sự ra sao? V́ Kiều nghe bạn bè nói lại rằng : “Ở Việt Nam bây giờ người ta đối với nhau bằng mặt chứ không bằng ḷng...”  Nếu có tiền th́ được trọng vọng, c̣n không tiền th́ ... đi chỗ khác chơi!”
Rồi cũng xong bữa cơm chào đón. Sau khi đă phân phát quà cho họ hàng xong, ai đă về nhà nấy với lời hứa hẹn gặp lại, Kiều hỏi Bé Tư:
-    Con mệt không Bé?
-    Con khát nước, nóng quá mẹ ơi...
-    Để mẹ lột tất con ra cho đỡ nóng...
Thằng bé lắc đầu. Nó đă quen mang vớ trong chân rồi, bảo lột ra đi chân đất trên nền gạch bông th́ nhất định không chịu, dù nên gạch láng bóng và sạch sẽ. Kiều đành phải ch́u theo con.
Cũng may là mẹ Kiều khi biết tin Kiều sắp về thăm, đă cho người sửa lại cái nhà vệ sinh theo kiểu bàn cầu ngồi, cũng tiện cho mẹ con Kiều, nhưng lại thật bất tiện cho mẹ Kiều v́ bà cụ không quen xài kiểu nầy bao giờ!
Nh́n mẹ gầy ṃn trong chiếc áo bà ba rộng, Kiều thấy thương mẹ quá đỗi. Mẹ chẳng khác ngày xưa bao nhiêu. Tội nghiệp cho mẹ phải sống trong khổ cực những năm tháng đăng đẳng. Lâu nay ở ngoại quốc, v́ bận bịu đầu tắt mặt tối với công việc, chồng con, Kiều thỉnh thoảng lễ Tết mới gởi ít quà về cho mẹ và em, cũng chẳng đáng bao nhiêu!
Hàng ngày mẹ Kiều vẫn ra ngồi ngoài chợ bán những trái xoài cát từ lục tỉnh mang lên. Tiền lời cũng đủ sống cho hai mẹ con. Liên đang đi làm ở tiệm may áo dài, hy vọng sau nầy sẽ có kinh nghiệm và mở một tiệm may riêng cho ḿnh để mẹ bớt khổ, thức khuya dậy sớm đi mua và bán hàng.
Nghe Bé Tư kêu khát nước, Liên vội chạy ra ngoài ngơ mua một trái dừa về cho Bé Tư uống. Dù không dám uống nước đá sợ đau bụng, nhưng tối hôm đó, cu Tư cũng bị tiêu chảy. May là Kiều có mang theo thuốc cầm nên cũng đỡ lo.
Kiều không thể ở nhà của Mẹ trong mấy ngày đầu, bởi không có máy lạnh. Nàng mướn pḥng ở một khách sạn mini ngay đầu ngơ với giá 15 đô la một ngày. Trong khi đó, Kiều bỏ tiền mua cho mẹ một cái máy lạnh và kêu thợ đến gắn liền. Nhà mẹ Kiều hai bên hông đều có đường đi nhỏ, nên việc gắn máy lạnh rất là dễ dàng. Thêm nữa, Kiều nhờ thợ nới cái bếp cho rộng sát tới hàng rào sau nhà, vừa đủ chỗ nấu nướng vừa ăn cơm và có thể để thêm một cái gường nhỏ nếu có khách. Vậy mà cũng c̣n rộng răi chán.
Số tiền sửa sang nhà cửa cho mẹ tốn khoảng bốn ngàn đô, thực ra Kiều phải giấu Việt, v́ hai vợ chồng Kiều mắc nợ nhiều thứ, Việt làm lương cao nhưng chi tiêu cũng nhiều, cho nên nếu biết Kiều giúp gia đ́nh nàng, th́ Việt cũng sẽ đ̣i hỏi phải giúp bên gia đ́nh chàng, sẽ phiền toái biết bao. V́ chuyến đi nầy, Kiều đă không đến thăm gia đ́nh Việt, nàng viện cớ không có Việt về cùng, đến một ḿnh không tiện!
Kiều chỉ ở khách sạn có ba ngày là nhà đă sửa xong. Dọn về nhà mẹ ở cái buồng có máy lạnh, cũng là pḥng ngủ duy nhất trong nhà, với gường nệm mới tinh thật là thơm tho mát mẻ, Kiều lấy làm thích thú. Cu Tư cũng thoải mái hơn lúc mới về nhiều.
Kiều hết sức cẩn thận trong vấn đề ăn uống cho hai mẹ con. Riêng Kiều, nàng “enjoy” tận t́nh những trái cây tươi ở chợ gần nhà, dù bây giờ Kiều đă lên cân nhiều, Kiều cũng không sợ, vẫn ăn uống xả láng.
Kiều thích nhất là ăn mít nghệ, nàng mua cả một trái mang về nhà ăn dần. Những múi mít cắt ra vàng óng, ngọt lịm ngon không thể tả. Măng cụt và chôm chôm cũng hấp dẫn không kém. Trái vú sữa cuối mùa ở vài nơi trong chợ Sài G̣n cũng c̣n bán, dù hơi mắc Kiều cũng mua. Thứ trái cây nào Kiều cũng cho Cu Tư ăn... Nhưng h́nh như cu Tư chỉ thích măng cụt thôi.
Sau một tuần, bây giờ th́ Cu Tư đă có bạn. Đó là thằng bé Bung kế bên nhà mẹ. Thằng bé lớn hơn cu Tư đến 5 tuổi, nhưng lại thích chơi với cu Tư. Lư do là cu Bung nó muốn nghe và học tiếng Mỹ từ cu Tư. Thế là Bung dẫn cu Tư đi chơi tạt h́nh, bắt dế, bẫy chim, bắn bi... Những tṛ nầy làm cho Cu Tư thấy thích người bạn mới, và Bung th́ sung sướng hănh diện được quen người bạn Việt Kiều bên Mỹ nhỏ mới tám tuổi, nhưng chi tiền th́ xộp vô cùng... V́ mỗi lần Bung đưa Cu Tư đi chơi, đều được Kiều cho tiền kèm theo những lời dặn ḍ Bung lo cho Cu Tư cẩn thận...
Một hôm, trời đang nắng bỗng dưng mưa đổ xuống đột ngột. Kiều lang thang ngoài phố không kịp gọi xe, nàng bèn tấp vào núp mưa trong một tiệm sách ở cạnh hàng hiên. Vào trong coi tựa sách, nh́n quanh thấy có vẻ quen quen, Kiều nhớ lại th́ ra đây là nơi mà nàng và người t́nh xưa hay vào t́m những cuốn truyện hay đương thời dạo đó.
Bỗng dưng khuôn mặt người t́nh lớn dần trong trí tưởng. Kiều nh́n ra màn mưa, h́nh dung lại h́nh ảnh ḿnh và người t́nh văn khoa, hai đứa che dù lang thang trong mưa t́nh tự tuyệt vời. Không phải lần nầy về Việt Nam, Kiều cũng mong là t́m lại Đức một lần cho biết tin tức hay sao...
Kiều đứng nghĩ ngợi một lúc khoảng nửa tiếng th́ mưa tạnh. Nàng lên xe xích lô về nhà. Buổi tối hôm đó, h́nh ảnh người xưa cứ lảng vảng trong đầu. Đôi khi Kiều có ư nghĩ muốn gặp lại chàng, nhưng rồi nàng lại ngại ngùng, rồi thôi.
Một hôm, thấy Kiều đang ngồi im lặng, Liên ngồi xuống cạnh Kiều, bất chợt hỏi:
-    Chị c̣n nhớ anh Đức không?
Kiều nh́n Liên ngạc nhiên:
-    C̣n chứ, sao em lại nhắc đến anh ấy? Bộ vẫn gặp hả? Chị tưởng lâu em đă quên rồi.
Kiều nói một hơi và chờ đợi câu trả lời của Liên. Thực ra th́ Kiều cũng muốn biết về tin tức của Đức. Biết để mà biết, thế thôi.
-    Anh Đức vẫn đẹp trai như ngày nào chị ạ!
-    Ưm.m.m...
-    Bây giờ anh ấy giàu có lắm. Em thấy đi xe hơi láng có tài xế đàng hoàng.
-    Bộ Cán gộc hả?
-    Ai biết. Mà vẫn c̣n độc thân. Chị thử đi gặp coi ảnh c̣n nhớ chị không?
-    Hả! Tao bây giờ mập ú rồi, đâu có như hồi xưa nữa... tóc cũng đă bạc rồi nè...
-    Chị cứ tới thăm ảnh coi sao... Khi nào chị đi nhớ cho em đi với!
A, con em của Kiều v́ ṭ ṃ hay lư do ǵ đây? Con nầy từ hồi về Việt Nam đến nay Kiều thấy nó làm sao ấy, không như hồi xưa nữa. Nội cách ăn mặc lúc th́ hở bụng, lúc th́ hở ngực thật chướng. Kiều có nói th́ Liên bảo rằng mốt bây giờ của Sài G̣n, chắc chị già rồi nên không cảm được! Liên rất hănh diện khi đi kế bên người chị Việt Kiều của ḿnh, v́ nhờ Kiều, nhan sắc Liên được nổi bật hơn.
Kiều cũng cho là tại ḿnh già nên mới để ư tới vấn đề ăn mặc... Kiều hỏi:
-    Sao em biết ảnh c̣n độc thân?
-    Th́ lúc nào gặp em cũng thấy có một ḿnh nên em nghĩ vậy!
Sau buổi nói chuyện đó, Kiều nghĩ đến Đức nhiều hơn, và Liên th́ lúc nào cũng hối thúc Kiều đến nhà Đức thăm lại người bạn trai cũ.
Một buổi tối, Liên bắt Kiều sửa soạn để đi dự dạ tiệc. Liên bảo chỗ nầy rất quan trọng, phải sửa soạn thật chiến cho người ta nể mặt Việt Kiều! Kiều cười thầm, nể hay không nể th́ cũng chẳng chết con ma nào!
Dù vậy, đi chơi mà, lâu rồi không sửa soạn, ra tiệm làm tóc có mấy đồng bạc cho vui cũng được. Rồi th́ nhờ tụi nó làm trang điểm luôn.
Dù đă được sửa soạn kỹ lưỡng, nhưng đứng bên Liên có thân h́nh thon thả, trông Kiều như là mẹ của Liên vậy. Chẳng thế mà khi vừa bước vào tiệm thẩm mỹ, con nhỏ làm tóc đă ṿng tay chào Kiều là “thưa d́”, làm Kiều mất hứng!
Xe tắc xi ngừng lại trước cổng. Kiều quay qua Liên:
-    Ủa... nhà anh Đức mà... tới đây có tiện không?
-    Hôm nay đăi tiệc trên ban công, bà chủ tiệm em có hai giấy mời cho em đi với chị, v́ nghe em nói chị là bồ cũ của ảnh...
Kiều lắc đầu rồi bước xuống. Nàng cũng nửa muốn nửa không đi gặp người t́nh. Thôi th́ cứ vào đă hẳng hay, coi Đức c̣n nhớ ḿnh không?
Người ta ăn diện để đi dự tiệc, cũng gần năm mươi người chứ không ít. Có cả cây đàn dương cầm và ca sĩ tŕnh diễn. Kiều giật nẩy người khi nghe ông MC đang giới thiệu bài hát:
-    Thưa qúi vị, tôi xin gởi đến chủ nhân bài hát kỷ niệm mà ông ưa thích nhất: “Chiều một ḿnh qua phố”, xin mời qúi vị cùng thưởng thức.
Bài hát nầy ngày xưa là bài mà Kiều & Đức cùng thích. Kiều hồi hộp trong ḷng, một chút hănh diện trên mắt và ngẩn đầu cao nh́n quanh xem Đức là ai trong đám đông nầy, nhưng Kiều chưa nhận ra ai, và cũng chẳng ai thèm để ư tới Kiều.
 Khi người ca sĩ hát xong, một người đàn ông từ trong góc phải vén những lá cây chắn ngang bước ra, Kiều nhận ngay là Đức. Chàng ta rất phong độ, coi c̣n đẹp trai và chững chạc hơn xưa. Đức không già đi chút nào, vẫn c̣n rất trai trẻ, như mới ngoài ba mươi.
Liên kéo tay Kiều đứng dậy, tiến lên gần Đức, vừa lúc Đức vội đi xuống v́ có ai đó muốn gặp. Đức đi thật nhanh gần như tông phải Kiều, khiến Liên kêu lên:
-    Anh Đức.
Đức quay đầu lại nh́n Liên, rồi chàng lịch sự nói với Kiều:
-    Xin lỗi bác! Vô ư đụng phải...
Trời đất ơi... Kiều tưởng ḿnh nghe lầm và chán nản thật sự. Nàng quay lưng bỏ đi một nước. Đức hơi ngạc nhiên trước thái độ của Kiều, nhưng chàng vẫn ung dung lại gần Liên:
-    Chào người đẹp...
-    Em là Liên, em chị Kiều...
-    Ồ Liên hả, em khác quá anh nhận khó ra... em có tin tức ǵ về chị Kiều không?
-    Chị Kiều là người anh mới dụng nhằm đó... bộ anh không nhận ra hả?
Đức sửng sốt! Người đàn bà trung niên đó là Kiều? Sao nàng khác quá , trông già đi và lại mập nữa, không c̣n ǵ vóc dáng của Kiều ngày xưa...
-    Lâu rồi không gặp làm sao anh nhận ra được....
Cách nói chuyện của Đức về Kiều thật là lạnh nhạt. C̣n Liên, khi đến đây Liên hy vọng chị ḿnh già và xấu đi th́ Đức sẽ để ư đến Liên nhiều hơn, v́ Liên c̣n trẻ và xếch xy hơn Kiều...
Nhưng Liên hoàn toàn thất vọng lúc đó. Những người đàn bà quanh Đức giàu sang và trẻ đẹp hơn Liên nhiều. Cho đến lúc đi nhà vệ sinh, Liên nghe tiếng Đức nói chuyện với vài người đàn ông ở bàn gần đó rằng:
-    Moa mới gặp lại bồ cũ mà nhận không ra... Thà đừng gặp để mang h́nh ảnh đẹp c̣n hơn gặp rồi thấy chán quá!
Nói xong bọn họ cười ha hả với nhau... Liên bước mau ra ngoài...  Lần đầu từ khi gặp Kiều trở về thăm quê hương, Liên thấy thương hại cho chị ḿnh!
C̣n Kiều, Kiều cũng buồn lắm, người yêu đă không nhận diện được ḿnh sau hai mươi năm xa cách, dù Liên không kể lại những lời đă nghe tận tai Đức nhận xét về Kiều... không phải Liên thương ǵ Kiều, mà bởi Liên c̣n hy vọng gặp lại Đức, lấy cớ là nói chuyện về chị ḿnh, dù chỉ kể xấu về Kiều cho Đức nghe... Cũng v́ ba tiếng “chào người đẹp” đầu môi chóp lưỡi của Đức dành cho bất cứ người đàn bà nào son phấn mà Đức gặp lần đầu... lại làm cho Liên thêm hy vọng, cho rằng Đức thích ḿnh!
Kiều về Mỹ, buồn bă dặn ḷng là không được ăn uống quá độ như xưa... ḿnh đă phát ph́ ra rồi... chán quá, chán quá... phải làm cho ốm lại, phong độ trở lại.... Nhưng khi cô tiếp viên bưng mâm cơm đến, nh́n đồ ăn hấp dẫn quá, Kiều lại cắm cúi ăn hết, không những thế, lại ăn giùm Cu Tư luôn phần của của thằng bé...
Chiếc máy bay vẫn êm đềm bay trên tầng không bắt đầu tối sẩm lại. Cu Tư nh́n sang mẹ, Kiều đă ngủ một giấc say sưa!
Diễm Châu TNQG